Friday, 5 June 2015

Hà Duy Phương
















Hà Duy Phương
(08/10/1982 - .........) Tây Ninh

Nhà thơ
























Bàn tay nổi hứng
thả vài tiếng kêu khan
tiễn đưa tháng ngày tróc nắng ...

Sài gòn 05/08/2014



















Tốt nghiệp Đại học Ngoại ngữ Hà Nội

Hiện sống và làm việc tại TP.Hồ Chí Minh

Đã có thơ, văn đăng trên các báo: Văn nghệ TP.HCM, Văn nghệ Tây Ninh, tạp chí Đất Đứng (Tây Ninh), tạp chí Nha Trang, tạp chí Phú Yên, tạp chí Sông Hương (Huế), tạp chí Non Nước (Đà Nẵng),... và trên các web Văn học Nghệ thuật trong và ngoài nước.





































Trang Thơ Hà Duy Phương





















Tác phẩm mới nhất








LOẠN KHÚC 3


#
HDP - ngọn đồi nắng gió
tôi hay rong chơi và lạc mất bóng mình nơi đó
tiếng chim tía lia rộn bước chân về
nghe bóng tôi cười khúc khích miên mê

HDP - khoảng trời mộng mơ
nghìn trùng lao xao đồi cao nắng hát
tôi buồn ngơ buồn ngác
ôi con sẻ nhỏ
lim dim nhánh gió hoang đường


#
đừng như cánh diều
bay lên
để rồi dùng dằng với gió
tự do chỉ có
băng rơi!

#
hai tia nắng ấy cứ thì thầm kể nhau nghe về hành trình của bóng tối
chiều tàn rồi, ngày tôi sinh ra
dường như chỉ có xót xa trong từng sát-na đời sống
diễm tuyền vô vọng
cơm-áo-gạo-tiền
con người buồn hơn con chó
tru đêm

#
tôi xúi anh nên uống nước dừa sau cơn say
khi cả linh hồn chừng như nghe nhức nhối
và lập tức chiều nay
anh rủ tôi vào quán... xưng tội


#
là tôi của những ngày ngã ba, ngã tư
rẽ hướng nào cũng thế
giã từ những nhánh sông đời và ngàn lau vẫy gọi
tôi chọn muôn trùng gió xé tên nhau


#
ngựa 7 màu
giấc mộng trăng
tôi băng trong bào ảnh trắng


#
cuồng nộ hồn tôi treo bóng tối tan hoang lên ngàn mắt bão
anh vì sao lạc buông rơi chút ánh sáng muộn màng
cú chớp mắt tin yêu nhá lửa
tôi cong theo rèm mi gió
thốc đáy vực sâu cháy quặn hình hài

cảm giác đâu đây những linh hồn rệu rã
khao khát yêu thương giấu mòn tuổi tác
trĩu nặng mười đầu ngón tay
cơn bình sinh ùa về chia sớt
tôi vuốt mắt mình như gió chạm phong linh

#
gió giễu cợt bình minh bằng âm thanh của sóng
tôi giễu cợt hồn mình bằng nỗi nhớ anh
trong bóng đêm rầm rào tiếng cười của quỷ
tôi bạt tay đời mình bằng hằng vạn nụ hôn

ai mài tuổi tác trên linh hồn của đá
tôi mong đợi gì ngoài những phôi pha?

#
tôi nuôi nấng một loài đêm rất lạ
đêm bạo tàn, đêm hoang mang
đêm giam kín hồn tôi trong mắt lửa
cánh mỏng âm thầm hương yêu tinh

#
cuộn tròn... cuộn tròn...
đêm búp nhung
tướt nhuỵ
giọt tinh khôi ứa ra từ khoé mắt
bục vỡ dạt dào cơn mưa mơ

bung giữa hồn tôi
cánh hồng đen mướt máu


#
cảm giác ram ráp của râu và những sợi lông rạp mình vẽ vời lên thân thể
đêm qua
chiếc chìa khoá tôi đeo trên cổ bỗng hoá thành chùm lông tơ rực lửa
tôi thở ra sặc nồng mùi rượu...


#
khi không còn có thể tối hơn, đêm sẽ trở thành trong suốt
anh có nhìn thấy bóng tối co ro nằm trên giường
như chiếc vỏ chai chỉ còn sót lại vài giọt rượu
tưởng chừng ngàn năm?

đêm nồng hơn anh nghĩ
và tôi... cạn rỗng!

#
có gì để hoang mang
nơi vòng tay bất khả
gió đem buồn về biển
đêm lót sóng lên da...


#
đêm đã đầy chưa anh
tắt dùm tôi bóng tối
trên môi lời yêu mỏi
ta đang tràn gian dối

khi không còn gì để vui
ta xin mời nhau chơi đùa cùng những vết thương
ánh hồn muộn phơi bình minh yêu đương
cội thiên thu lung ngời lá tội
ừ thì một lần thấy vầng trăng nám phổi
cho muôn đêm ai nhả khói lên trời

đêm đã đầy chưa anh
tắt dùm tôi bóng khói


#
nụ cười ấy đã nở sâu vào tôi
hương tình ngây ngất
con đường ấy đang mở ra từ tôi
hoàng hôn rực ngời bóng hình đôi-tay-nắm-chặt

nụ cười ấy tôi yêu
như đóa thơ ngây lãng đãng bay trên vùng ngơ ngác
tôi thấy tôi từ ngày bước lạc
nơi cõi vô cùng đau đáu tuổi thơ...




HDP















CHO NGƯỜI MƠ-GIẤC-MƠ-TÔI




Tình Yêu ta sẽ bay về vô tận
hóa thân thành loài chim
đêm đêm bay đi tìm ăn những giấc mơ để sống




#




tàn rồi
mùa ơi!
tiếng chim chết khô trên vòm lá xám
đời vắng xanh rã rượi môi cười
đêm tan hoang hàng cây thổ huyết
khung trời nhầy nhụa gió loang
con đường máu bóng tôi hoại diệt
anh còn tìm tôi trong sớm mai?




trồi lên ngực là những nhánh gai
hừng hực tình trổ nụ hỏa táng
ta cài lên nhau cành hoa lửa
khi nói về cơn mưa
cơn mưa màu huyết dụ...




#




tôi bặt câm ủ mầm cho lửa
Thơ anh thoát cháy nhẹ nhàng
chấn thương
chấn thương
chấn thương
ôi! hồn người-dễ-chết...




hoang mang tủa ngón sầu xóc mắt nhau
giấc muộn
bến bờ mộng mị trôi suông
bình minh tôi
- cánh rừng đêm trùng trùng lá ngún




#




bóng cơn mơ đắm mờ trí nhớ
ta đã từng yêu nhau?
anh
- tinh thể của sự lặng yên và mãn nguyện
vụt sáng lung linh hốc mắt bù nhìn
thân tôi cánh đồng cỏ khát
đêm này hết biết hoang vu




rồi những cơn mơ cũng vờn trôi mộng
đàn trâu lững thững tìm về chỗ trú
mục đồng ngã bóng tinh khôi
dấu hoàng hôn ngút trắng




#




nguyện cầu nồng rực mắt đêm
ngân linh vọng hồn buốt giá
dưới cội phù du
dế giun mơ giấc tự trầm
tôi mơ tôi như mơ tiếng hót một loài chim đớ lưỡi
cơn mơ lẫy lừng tuyệt vọng




#




khoảng cách mong manh dễ thường vô tận
dòng sông thủy ngân
loài cá bơi tìm mộ
chứa chấp hồn mình trong vĩnh cửu cơn đau




#




sẽ có một lần
hai đứa cùng gào lên rồi ôm nhau khóc
chiếc lá khô trên dòng sông nắng
tấp trắng tình người mang mang
yêu thương đổ
hồn ta
ra cửa biển...



HDP





















TRONG MƯA ĐỜI


nơi mê cung con đường dẫn vào tổ ấm
đốm lửa cô độc thì thầm rủ rê tôi
cháy lên
bàn tay dẫn lối bờ môi...
tôi bỏ lại trong mưa đời trơ trọi
đôi khúc xương chân đã đói lạnh hơi người

rồi sẽ lại bắt đầu những bình minh tinh tươi
gói/mở muộn sầu trong cánh gió mới
tôi cười như nắng lân tinh
lung linh ngón đời ma quái
nghĩa địa hồn tôi trải dài
bao nấm mồ ước mơ câm lặng
kết tinh tôi là xa vắng

nơi mê cung con đường dẫn vào tình yêu
tôi tái sinh nhiều lần trong u tối
đẫm ướt khát vọng mồ côi
cháy lên
bàn tay dẫn lối bờ môi...

lui cui trong mưa đời
trái tim Thơ miệt mài đánh lửa





























100 bài thơ tuyển




















CÂY DỪA QUÊ NỘI 

cây dừa quê nội 
nằm ở góc vườn 
nó tỏa bóng mát 
khắp cả khu vườn 
những ngày chủ nhật 
em về thăm nội 
được uống dừa tươi 
nước dừa mát rượi 
đến lúc em về 
nó vẫy tàu lá 
như muốn chào em 
và em bật nói 
"em quý dừa lắm 
dừa có biết không? 
hẹn gặp lại dừa 
những ngày chủ nhật!"





Bài thơ đầu tiên năm 8 tuổi

































LOẠN KHÚC 2


#


không bánh mì, cũng chẳng hoa hồng
tôi lớn từ nụ hôn - nắm đấm
không hương đời, cũng chẳng hương trời
tôi linh hương lịm ngời lưỡi sấm


#


này, giọt nước của dòng sông
mắc mớ gì lại trôi ra biển?

này, đứa con của long đong
mắc mớ gì bình yên thoắt hiện?


#


bước ra từ quán nhậu
người đàn bà tháo giày bước vào đêm
chân giẫm mảnh sành
cơn say phủ đầy nước mắt
giấc mơ bặt im chối từ cút bắt
gió đuổi theo người


#


ừ thì
so găng
tranh cơn sầu lẫm liệt
em quán quân rồi
điêu tàn
cuộc mộng hoang mang


#


là nắng
là mưa
là bầu trời
là bông hoa dại vào nguyên thủy


#


ôi lời rêu trải mềm thân đá
bát ngát mưa hôn
những nụ hôn đời
anh từ trời cao mây vỡ


#


em cười với bóng tối
từ độ thân gió lên rêu
hồn ta màu mận chín
bứt xanh đêm tiêu điều


#


có những nỗi niềm
nguyên hơn thủy tinh
dường như mình là cát?

nhận ra nhau cuối mùa đổ nát
mảnh vỡ có không ngọt ngào?
mảnh vỡ không đau
óng ánh răng cưa cứa hồn buốt nhớ

từ đó
ta biết yêu Thơ!


#


chưa bao giờ tôi thấy một bông hoa nào đẹp
bởi nó vốn sinh ra đã thế
chưa bao giờ tôi thấy ngày-mai là đẹp
khi nó cứ dẫn về hôm-qua

nơi ngổn ngang chất chồng
thấy mình đầy kẽ hở
nơi lòng nhau mênh mông
là hồn tôi gối sóng

tôi chỉ thấy trông-mong
là đẹp!


#


ánh đèn ửng vàng má đêm
gió kẻ viền môi bóng tối
mắt tình buồn
trong chân dung bay


#


bay lên
bay lên cánh cung
thịt da không kẽ hở
tôi thấy rồi
những lằn gân bỡ ngỡ

êm ru đường bay
máu chảy
tên người


#


xuân mơ hồ vén màn sương quá khứ
ký ức vãng lai qua những nách gai đời
hồn tôi mây trắng


#


trong tôi đang là mùa đông
rũ đâm nhánh cành trơ lá
có cánh chim vụt qua
rồi mất hút nơi lùm cây lạ

đánh rơi tiếng hót muôn trùng


#

trong nổi trôi những phận người lận đận
tôi thấy tôi lách nhánh phao đời
tình giăng lưới trong mắt mùa ẩn nhẫn
mênh mông ân cần

sóng gió ôm tôi


#


tôi lạc đà tôi qua sa mạc
gió nắng cười, hỏi:
có vui không?

thinh lặng chờ mong
mắt môi khép lại
hôn mê nắng gió nồng nàn

hồn tôi tung cát trắng hân hoan


#


hãy cuốn tôi vào mơ
theo đền đài sụp đổ
hãy vùi tôi trong Thơ
không cần tên bia mộ


HDP































LOẠN KHÚC 1

#


dòng sông lột da rút sâu qua hoài niệm

bỏ lại trong tôi mặt nước lặng buồn
tôi chôn chân bên bờ như cây thu đứng gió
muốn trút một lần cho hết lá trăm năm

#


buồn-vui như trái chín

vữa trong hồn
ta lên men giữa mùa thinh lặng
mời nhau đêm nay
ngây ngất giọt đời...

#


đêm ấy, tôi mở tung những gì chưa nhìn thấy

sáng hôm sau, tôi lại mở tung những gì tôi đã thấy
bình minh bắt đầu bằng những tia nắng
rất khác nhau...

#


người ko xa lạ người

sao ta xa lạ ta?

này em,

cắt lát ước mơ
chia nhau!

lưỡi dao khát vọng

bã bời xưa sau...

#


mặt trời đi qua

vòng gai xiết lại
ta hôn nhau
cơn mơ tứa máu...

#


hỡi những linh hồn cô độc

về đây cùng tôi 
trắc ẩn mộng đời!
và những cơn mơ xa khơi
cứ đánh đắm tôi
phía trời hư ảo!

#


cuối cùng

cơn mưa tháng 7
là nước mắt buông rơi trên sông yêu muộn tàn
cánh quỳnh đêm trôi hoang
nhà anh - nhà em
sóng vàng cuốn lối

#


tử thi trôi trên sông

hồn về đâu về đâu 
dòng sông trôi bao lâu
xác thân ai nhiệm màu 

#


chôn hết vào em những giấc mơ của anh

ngày sau nấm mồ này đẹp lắm
khoảnh đất hoang mang mọc nhiều gai mắc cỡ
co ro em nằm
lỡ hẹn trăm năm...

#


có vì sao đã bứt khỏi lòng đêm

rủ gọi nỗi buồn trong tôi dứt rễ
mưa buông những đường bay kẽm gai
tuốt càn ngực nhớ
trên vũng máu dại khờ
tôi quỳ đợi sao rơi...

#


tiếng đàn ma mị ép gân hồn bứt máu

tưới thẫm hoàng hôn
đêm đỏ tràn cửa mộng...

#


em trên thân anh

nghê thường vũ khúc
chối bỏ xiêm y
thánh thần phủ phục

#


em vẫn thường hôn lên đôi mắt anh

trong ân cần giấc ngủ
vuốt mắt anh nhiều lần
cho nâng niu quen dần bờ-mi-khép-lại
ngày anh xa mãi

một ngày mai đã rớt lại đêm này


#


mở ra đi rồi anh sẽ thấy

một hồn người nơi ấy vỡ đôi
em đã mang cẩn vào da thịt
thơm ngọt linh lan đôi nấc thang trời

#


cánh Thơ hồn nhiên rũ buồn trên môi thánh giá 

ngày tôi dở chết
nóc chuông chao dao
trong mưa chiều những câu kinh chấp chới...

#


mỗi một lần trở về là mỗi một lần chông chênh

đời nối đời mỏi mệt
đi trong sáng lóa hồn nhau
bằng đôi chân đã ướm vừa bóng tối

#


nằm chết lặng cùng hoàng hôn bên cửa sổ

tôi ngỡ đời mình đã bốc hơi theo nắng
nhớ đêm qua vành môi ai trăng
lướt thả trên thân tôi những chiếc hôn lưỡi liềm
tình rung sóng máu
vỗ về bờ bến thủy tinh
tôi vàng hơn trăng
vàng lên bình minh cơn say đắng

chiều nay tôi vàng cát bờ phẳng lặng

hoàng hôn chôn vào một mặt trời hấp hối

#


đừng hỏi vì sao em yêu anh

khi ta đã biết yêu những nỗi đau đời mình
anh không thấy sao
người xa người
- tưởng như đêm nào mặt trời cũng mọc...

đừng hỏi vì sao em không xa anh!


#


ném vào nhau thêm vài vốc cát

anh sẽ thấy hoang vu sa mạc

có đoạn đường phải qua - bước chân tự sát

bởi những ngã rẽ yêu thương
đừng ngồi đó nơi hành lang ký ức
ôm dấu chân nào quyện khói
mong ngóng nhau về trong mắt môi xa...

người lữ hành không dám băng sa mạc

còn chán chường nào hơn
ta một đời cứ ái ngại ta?

#


cong trút mịn màng tràn da ánh sáng

cháy lõa mê bóng lửa ẩn tàng
nghiêng ngọn mắt Tình Yêu nhảy múa
đôi vết bỏng-lòa vụt nhận ra nhau

#


đổ lên mùa trăng chết

bóng em nghiêng giáo đường
câu Thơ quỳ thắp hương
dậy thơm hồn thập giá

#


chỉ có gió,

tiếng chim,
và tiếng sói
- đêm thanh âm mặc khúc chưa trầm

chỉ có sói,

tiếng chim,
và chút gió
- ta phiêu du trên đôi cánh âm thầm

#


rồi cũng có một ngày em không nghe thấy

mưa rơi êm ru trong đêm
anh lách mình vào em
lặng câm nỗi niềm kẻ trộm

rồi cũng có một đêm em không nhìn thấy

giọt mưa vỡ ra anh của những ngày cuồng mây thương nhớ
đêm màu gì em ơi
mà đời mây xanh xám một màu mưa
em màu gì em ơi
mà hồn anh trong suốt một màu xưa

#


ai một chiều bối rối khi chạm ngõ mùa thu

muốn úp mặt mình lên gió tình lãng mạn
cơn đau đời mê man thuở nọ
dậy gió lung bay vũ khúc hoang đàng

ảo vọng niềm đau - lưỡi dao lút cán

mở một mùa thu trống hoác xa mù
đêm mở mắt hồn ta ngất lịm
ai bung vuốt sầu bấu mặt thiên thu


HDP





























KÝ ỨC SÓNG


ký ức xóa trắng
từng ngày
nơi này những cuộc đời chìm sâu bóng tối
ôi cánh dơi mòn mỏi
chỉ còn nỗi buồn bấu víu móng đêm

dìu tôi bay khắp trời tuyệt vọng
treo ngược tôi vào lòng đêm trống rỗng
Thơ - lối thoát xa mù

chập chờn giấc ngủ nụ cười vuông
ai cười buồn như đất mẹ
tôi tròn xoe bóng trẻ
đêm mưa non

có phải anh đang cười nơi ấy
sao tôi nghe trong lòng đêm gợn gào biển khóc?
Thơ tôi như gió triều khơi
lưu vong trên đầu con sóng

bất lực khi không thể chạm được vào mình để vỡ
đêm tôi úp đầu trên những lóng tay đau
bình yên ngả sóng
tôi nghiêng tay
trùng trùng biển động



HDP












Thơ Hà Duy Phương
Nhạc Vĩnh Điện









THÁNG 4


không có lời nguyện cầu nào trên gác chuông
- tôi đã trèo lên đó
chỉ có tiếng con người
thánh thót giọng chim muông

lò cò trong giấc mơ tôi
con chim sẻ què chân bên thềm nắng
cái nắng chói chang
cái nắng võ vàng
tháng 4
mặt trời mù
nhiều giấc mộng khập khiễng
lang thang

chẳng thể nói lên được điều gì
câu Thơ chống gậy lần từng bước tối
chẳng thể có riêng một điều gì
Golgotha
đồi gió đỏ bầm
cơn mơ chống tội...


HDP







Thơ Hà Duy Phương
Nhạc Vĩnh Điện














VỠ


trăng đang vỡ trên ngọn đồi ký ức
bóng tim tôi vướng nhánh giao mùa
tiếng hát ai vỡ tràn đêm đắng
tôi vỡ vô vàn trong ánh trăng xanh

cơn mưa bất ngờ ôm lòng đêm phủ dụ
trút sâu vào tôi muôn giọt kinh cầu
như đang bắt đầu không tin vào định mệnh
tôi ôm mưa trái phá băng xuyên vùng lặng im
lấn tìm đất chết

hồn ngựa non mấy mùa giông bão
hí lộng thơ ngây
đêm buồn nhớ vòm trời nắng trong màu sữa mẹ
tôi nghe tôi vỡ trên ngọn đồi ký ức

tiếng vó rụng rời theo mưa


HDP


















VÀ EM, VÀ TRĂNG, VÀ TÔI


Biết viết gì đây
hồn cỏ cây đang ngủ vùi trong gió
Tôi muốn trải chiếu lên trời
nằm ngó bóng tôi
rơi

Và em
và trăng
và tôi
ôm Thơ trôi trên dòng sông Thánh Giá

Nơi tận cùng đắm đuối
- nơi bắt đầu hoang mang
Tôi chạm vào tôi vang tiếng lòng thăm thẳm
Đêm căng tôi lên như những sợi dây đàn

Dường như em đang co ro ngồi đâu đó
ngắm nhìn những ngón tơ buông
mịn trời mơ ước
Tôi muốn gọi em về theo bóng tối
tĩnh mịch dòng sông đêm
Em cong mình cầu vồng lên cổ tích
Tôi - vầng trăng
bơi trong mông lung...




HDP









Thơ Hà Duy Phương
Nhạc Vĩnh Điện

















BUÔNG


chiều ơi chiều cứ mềm như thế
ngọn gió nào bung bay
cô em sơn nữ tóc có kịp dài?

tắt dùm tôi tiếng ve đầu hè đổ lửa
Ban Mê nằm im nghe
hồn ai lung rơi qua những ngón tay thừa

em ơi em cứ gầy như thế
chớp mắt gió bể mưa nguồn
tình buông
câu Thơ tôi cứ dài lận đận

Ban Mê bỏ buồn cho gió qua truông...



HDP



















MẶT TRỜI HƯ ẢO

(cho Tuyết Chi)


mặt trời chẳng chịu lặn hướng Đông
và em,
cứ buồn như thế
đêm sút bản lề
Tây phương anh

tay em với tìm ảo ảnh
chạm chai vodka
thủy tinh gõ vào thịt da
vỡ âm buồn chếnh choáng
mông lung ngón tình dậy men
ngát ngời hương đau quấn quyện
bình minh trinh nguyên
chấp chới cõi bờ hư ảo

em
- mặt trời
mọc nắng phương Tây



HDP


















VẾT CHÀM TRÊN LƯNG GIÓ


muốn nói gì đó với đêm
bất chợt vầng trăng lấp ló
tôi - bóng chàm
mờ câm trên lưng gió
lọt vào lặng im...

biết nói gì với đêm
trong muôn trùng sục sôi
nhớ thương tốc lòng cuộn sóng
trong xiết cuồng mênh mông
một đời tôi ngốn bão

bóng tôi nhìn tôi ngậm miệng
ú ớ gì đó với đêm
dưới ánh trăng thanh 
tôi bỗng thấy vết mờ trên lưng gió
rõ nét hình thù

một lưỡi tên xanh


HDP



















DẤU NẮNG


Người đàn bà gánh những giấc mơ hiền ngoan cổ tích
đi qua tôi
gọi mời đánh đổi
Tôi đâu có tiền để mua
cũng chẳng có gì đổi trao
ngoài khối buồn oằn vai lả bước

Người đàn bà loay hoay cứ đứng hoài phía trước
Tôi bật cười xấc xược
"Giấc mơ bà đáng giá bao nhiêu?
- Bán thiếu? Biếu không?"
Tung tăng trời hồng,
người đàn bà vội vàng
trút gánh

Tôi nhặt nhạnh giấc mơ người như nhặt nắng cho đêm
- những giấc mơ hiền ngoan miên man lòng tôi cổ tích
- những giấc mơ rực ngời dòng sông đêm tĩnh mịch
Tôi ôm hết vào người,
lặng lẽ chất nỗi buồn
vác cuộc-ra-đi

Nửa đêm giật mình tỉnh giấc
tôi thấy trên ngực mình đầy dấu nắng...
Ai trao ?


HDP

















BÀN TAY ẢO ẢNH


đêm nàng chặt đứt bàn tay
bờ tường rêu phún máu
có một linh hồn đã thắt cổ trên cao

nơi khoảng trời ấy
nhiều lần tôi đã thấy
những ngón tay đàn bà vờn trong rêu mướt máu
gạch đá lao xao đúc gợn muôn âm trào
trước mắt tôi
tường vôi dựng sóng

tôi không thể nhớ đêm đó đêm nào
và người đàn bà rồi đã bỏ đi đâu
bàn tay rêu run mãi ngón sầu
nhễu tràn tôi cơn mộng máu
những ngón tay xanh cứ đỏ chìm ảnh ảo
người đàn bà biền biệt ra đi
trong tôi còn gì?

tôi còn thấy gì
ngoài bức tường dựng sóng hư vô
kể từ đêm linh hồn tôi thắt cổ?

bàn tay nàng bỏ lại
rưới máu bờ rêu đau
những ngón tay lửa đùa
bùng tôi lên
ngọn

sống-còn-ảo-ảnh


HDP




















CHIỀU THỨ 7


bỗng dưng tôi bắt đầu lao đao những buổi chiều thứ 7…

chiều thứ 7, tôi và kim đồng hồ giẫm lên nhau
phin cà phê nhỏ những giọt không màu
tôi - loài máu trắng
chiều thứ 7, trăng lên trong tôi
lạnh tràn ảo giác chia lìa mất mát
ngày còn chưa tắt
sao tôi đêm?

chiều thứ 7, tôi cuồng im chờ đợi
chuyến xe thổ mộ chở bóng tối qua hồn
không có hoàng hôn - chỉ có những vùi chôn
thẳng dìm
ngột tối
trong rối gào vó câu tức gió
ngày còn chưa tàn
sao đêm mê?

khóe mắt tôi ứa trào những giọt nước màu tro
cho Tình Yêu
thứ 7 nào cũng vẽ lên gương mặt chiều-hư-không-tôi
dấu Thánh

chiều nay thứ 7,
tôi muốn vẽ mình trên dấu-xám-lung-linh
chiều nay thứ 7,
bỏ tôi ngồi một mình
- chuyến xe thổ mộ đã băng ngang hồn
chở Tình Yêu đi lễ

bỗng dưng tôi bắt đầu lao xao những buổi chiều thứ 7…


HDP
















NỖI NHỚ


trong đêm lạc loài nỗi buồn sinh đôi
tôi nhoài lên bóng tôi
lả mệt

thèm một vòng tay ôm lấy tôi từ những vỡ đôi
ngày qua - hôm nay
dẫu vòng tay không ôm nổi ngày mai

ngày mai - con sóng
mông mênh vô chừng
lòng tôi - biển đen
dạt trôi vùi lấp

tôi muốn ra đi không để lại gì
đời đã thừa bi lụy
có nỗi nhớ vùi chôn muôn nỗi nhớ
tôi ôm tôi run nhớ tiếng kinh cầu

hôm nay - ngày mai
trong ngóng chờ những vòng tay đổ gãy
tôi với bóng đời
sinh đôi


HDP



















ĐÔI MẮT EM
(với CD)

Ánh  mắt em như sóng mơ hồ
Tôi triều lên
trên dòng sông tuyệt vọng


Với đôi mắt ấy 
làm sao em thấy
em buồn hơn tôi?

Trong đôi mắt ấy
tôi thấy tôi
như dòng sông trôi trên sa mạc

Đôi mắt em biết hát
ngàn điệu ru thất lạc
Tôi muốn là vách đá
nguyên sơ vọng về...

Em hát ru em


HDP / SG 10.08.2014

















CỎ DẠI

(cho Cỏ Dại thân yêu)


Em đến từ hoang vu
hay từ cánh đồng tuổi thơ ngạt ngào hương cỏ ?
Đêm qua giấc mơ tôi bạt gió
Thấy em lăn vùi trong sóng cỏ vô ưu

Xuyên màn đêm tôi đi giữa trời sương
Nghe cỏ thở mà lòng xa ngai ngái
Rượu còn trên tay phố chưa say đã khóc
Sao không thể trở về nơi đã bỏ ra đi ?
Cánh thiên di một ngày đã mỏi

Cỏ thở trong mơ
Cỏ thở trong Thơ
Cỏ thở dại khờ
Tôi cứ ngỡ nhịp thở em từ ngàn xưa vọng lại
khi chúng mình vướng tội-tổ-tông
Thở đi
cho vỡ tràn mênh mông
lở bồi thương yêu đồng bóng

Em có buồn không
làm sao chúng ta chối bỏ được nguồn cội ?
Tôi không còn muốn bay giữa trời đêm vô tội
để mỗi sớm mai lại ngồi lý giải giấc mơ
trên đôi cánh xơ rã dại khờ
Tôi muốn hóa vần Thơ
đáp hết lên em những hồn nhiên một thuở
Rồi dại dần...
dại dần...

Tôi dại dần trong cỏ hoang vu
Cánh đồng tuổi thơ mịt mù gió hú


HDP

















VÔ CÙNG


là tình anh dịu dàng
khi đêm thả những lời nguyện cầu mơn man nếp tóc
nụ hôn xa
- chiếc nơ gió cài lên tuổi hồng
đêm Thánh vô cùng
vô cùng giấc em an miên

là bình yên ngún cháy
ký ức huyền băng
nụ hôn đẫm nước
em ướt tràn lửa lạnh long lanh
con đường dạ quang
- hồng ân bóng tối
người đàn ông dùng lửa thắp gió
đêm Thánh vô cùng
vô cùng bước anh

là trắng ấm mùa yêu
dòng sông bay
con thuyền ủ gió
Ngôi Lời chờ đợi
tròng trành cánh buồm vực sâu
điên mơ căng tình trên môi Chúa
đêm Thánh vô cùng
vô cùng ước vọng câm

là con đường huyền băng
Tình Yêu khởi xuyên tháng ngày vành đai giấc lặng

là ký ức trở gió lộn về
trên thân người
câu kinh chới với

là muôn đêm Thánh vô cùng
vô cùng
vô cùng
   vô cùng...

khi ta yêu nhau



HDP





























THẢ


thả vài giọt tình xoay mòn mênh mông
thấy đời trôi trắng
giấu một mặt trời trong võng mạc
mắt tôi hỏa châu chiều tắt nắng yêu người

tôi thả tôi theo vạn tiếng cười
điệp khúc chới với trên dòng sông ráp bóng
vong thân xới lấp đáy hồn sỏi cuội
mất dấu ra đi từ ngày không tuổi
đôi mắt tôi biết ướt lần đầu
khi khóc chào hoang vu

thả trôi tháng ngày trên dòng sông mỏi
tình mềm khói sóng
ngón thời gian vướng bờ hư mộng
chập chùng lau trắng níu khúc à ơi

"ngày tôi trở lại...
có còn tôi không?"



HDP


















TIẾNG ĐÀN VÀ VẦNG-TRĂNG-BÓNG-THÚ


"Trăng muôn đời võ vàng rải sáng những âm ru
phủ mịn hồn ta đổ nát
Ta suốt đời đi lạc giữa mông lung khôn cùng
dưới vầng trăng bao dung"


rơi theo tiếng đàn
ngày gió lạc
câu kinh ngửa hồn níu với
rời tay cho những cơn mơ nhập nhòa úp mặt
trong ta bóng thú mịt mù

đêm cuồng nộ băng mưa
dội lên cánh rừng đẫm màu trăng huyết
trinh tiết tuổi trẻ hay nước màu của cành lá chết
ta thấy những vết thương giam cầm

đêm rỉ giấc lộng cuồng thức dậy
con thú băng rừng chạy trốn
câu kinh buông theo mưa
âm buồn cứa cổ
cánh rừng đổ bung tiếng đàn vuốt thú
rạch xé bóng trăng vấy máu
nhỏ lên nhau những giọt giam cầm

ta ơi muôn đời
con thú bị thương tìm về trong vọng tưởng
mường tượng bóng mình riết róng tru trăng...



HDP




















NGƯỜI NẰM BÊN TÔI


Người nằm bên tôi buồn như bóng tối
trong ngác ngơ dội giấc lạc loài
tôi bình yên như vầng dương mới mọc
không dám hôn Người... sợ chạm dấu ăn năn

Người nằm bên tôi đẹp tựa mùa trăng
ảo ảnh vỡ tan tháng ngày cầm cự
ôm lặng im nghe tim mình tình tự
tôi không dám ôm Người... nhịp thở quá mông lung

Người nằm bên tôi giấc mượt êm nhung
nét mặt thánh trầm trầm luân dã khúc
tôi nằm bên Người buồn nghiêng thập giá
muốn đóng Người vào nền nã hư hao

Người nằm bên tôi
Người nằm bên tôi
Người nằm bên tôi...


HDP





















NGHE MƯA


nằm nghe mưa thả lời trăn trối
lắng lòng, nghe anh!
đừng để mong manh tràn qua cửa sổ
làm ồn thêm phút chia tan

chớm Thu về trên gót gió mênh mang
mây gói tình vào cơn mưa cuối
anh thấy gì trong mắt em buồn tủi
có chút mùa yên vui?

mưa từ trời muôn đời tìm về đất
- ta tìm nhau
Sài Gòn nỗi nhớ giăng mây
em giấu mưa đầy mắt
muốn thấy anh cười trong từng niềm vui góp nhặt
như cầu vồng xuất hiện sau mưa
từ muôn tia nắng mới

em sẽ bơi, bơi qua chờ đợi
Sài Gòn những ngày mưa bơi trong em
trào dâng sóng nhớ
em muốn ôm mưa lặn chìm vào đất
băng rơi qua trời để nắng cho anh

cầu vồng lên từ đôi mắt tạnh


HDP



















TRONG ĐÊM TÔI BẬT CHÁY

ôi những ngón tay ứa mềm da thịt
tôi vuốt tôi nghe đêm rất nồng nàn
cơn-xác-thân hun hút muộn màng
hồn sắp sáng nơi chân đời vỡ rạn

trôi về đâu cho hết những vội vàng
tôi thả tay khoảng trời chật chội
ước mơ thoát bay
mang sứ điệp linh hồn tôi xa mãi
nỗi yêu nào còn níu lại?

ánh sáng khôn cùng nơi ấy nỗi đau chung
tôi vẫn yêu trên tháng ngày vỡ vụn
hàn gắn mình bằng nước mắt
tôi sát trùng vết thương trong bật lửa nụ cười

tôi bật tôi cháy đêm nay
ôi xác thân nóng mềm hơn sáp nến

HDP





















TRĂNG

git mình thc gic sau cơn say nôn ma
tôi ngước nhìn tri đêm
ngơ ngn tìm mình
tôi không nhìn thy gì ngoài trăng
trăng đêm nay tròn quá
sao nó có th tròn đến vy
hay tôi đang lp đầy?

tôi chưa h thích trăng du yêu đêm vô cùng tn
trăng trong tôi là phc cm ri lon
n lnh ni xáo trn mông lung
gói đầy vn v

tôi chưa bao gi thích nhng đường vin ni trên mt mù
trăng luôn là như thế
lnh hơn o nh
l ngoài o nh
v bc o nh!

thc dy gia đêm sau cơn say trng rng tìm mình
tôi tan biến
ch còn trơ li trong đêm đôi mt đầy trăng

tôi không thy gì ngoài trăng
bt giác cc thèm cm giác v tan trút chy
tôi thèm xé trăng

tuôn tràn o nh


HDP




















LÃNG QUÊN

“Em giấu gì nơi ấy? Trái phá?
Không, rượu!
Sao thế?
Ướt, kích thích, rất nóng và sẽ làm anh say!

Em muốn gì đêm nay?
Anh rót rượu!
Vào đâu?
Nơi anh có thể chứa đựng!”

Tôi đã đối thoại cùng lãng quên
đêm cuối tháng 3 oi nồng như thế
Nỗi buồn dịu dàng kéo lụa lê thê 
mon men rập rình phủ lên ngày tháng mới

Tôi đâu phải chiếc kén treo cao hoài niệm
trên nóc đời hồn nhiên vọng tưởng
Tôi đâu phải giọt sương
kết tinh sau đêm chỉ có đất trời mới biết
Tôi đến từ khốc liệt
- nơi cội nguồn nước mắt
chối từ mọi lãng quên

Tôi quên tôi
Tháng 3 làm ơn nhớ hộ!


HDP


















GIỚI HẠN


tôi vẽ Tình Yêu bằng ý thức compa
giới hạn
khát vọng tròn

tôi cắm ý thức vào tim mình
kẹt cứng
lún sâu

tôi trong tôi
đỏ tươi vòng máu
lênh loang
giới hạn

định mệnh không tròn




HDP



















CỨ MƯA LÊN ĐI!


nói gì đi mưa ơi
sao buông buồn đến thế?
đêm ngủ mê trên ánh nước ê chề
tôi thức trông tôi
có chút gì lấp loáng ngời lên mắt
mắt tôi cười hay khói thuốc đang cay? 

nói gì đi mưa ơi
sao buông buồn đến thế?
nói gì đi tôi ơi
tình giờ như thảm lá
tôi cứ mưa lên đi!

tôi nghe thấy gì trong mịt mù cô độc
tiếng cháy lửa thù hay tiếng chim gù khát vọng?
chẳng có gì trống rỗng
- tôi còn đầy trong tôi
trái tim tôi đầy máu 
như mưa đang đầy trời và đêm đang đầy đất
đầy vào nhau
đầy lên nhau
tôi đầy bao khát khao

lòng tôi như thảm lá
anh cứ mưa lên đi!


HDP














Thơ Hà Duy Phương
Nhạc Vĩnh Điện


















TẠ TỪ


Muốn viết cho anh...
điều gì đó trong em
không rõ

Chẳng có cơn mơ nào đi ngang đây!

Nụ hôn trong giấc Thơ đêm ấy
trầm nhiên như cỏ cây
vờn qua da gió

Em muốn hát ru anh
cho một lần cảm ơn nụ hôn bình yên đó
Đôi ta đã cùng say
giấc mộng không ngục tù

Em muốn viết cho anh
Em muốn hát ru anh
đến cuối cùng hơi thở
Có những giấc mơ
và nhiều nụ hôn rất khác
Mà đời mình
đâu có khác gì nhau!

Muốn viết cho anh...
điều gì đó trong em
chưa rõ

Ta đang như cỏ cây
rũ chìm trong biển gió



HDP


















GÓC CHẾT


mặt trời đã ngủ quên trên thảm mùa đầy ánh sao chơi vơi
lung linh rơi theo ngàn gió
hóa rừng nấm diệu kỳ thơm ấm giấc mơ em
mặt trời ngủ quên cho muôn đêm thức dậy
thức mãi vào nhau bóng sáng dịu dàng

có những rời xa vẽ vào đời nhau bức tranh luân lạc
chợt anh
- nhát phác thảo xưa sau điểm xuyết nồng nàn
quét lên em trùng trùng cơn khát
đêm đeo lục lạc
gam sắc hoan ca

mặt trời ngủ quên trên chân em nhón qua vọng tưởng
con đường phía trái
bàn chân phải
em bước đi lệch góc xuân thì
mặt trời ngủ quên

mặt trời ngủ quên cho nụ đêm vô ưu trườn hé trên chồi ngực em
sắc hoa cồn lên vú nắng
ôi trắng trong người đàn bà chưa bao giờ lắng cặn
uất căm điều-chưa-tới
bừng lửa đêm yêu
em bóp cổ mặt trời

cưỡng bức lãng quên


HDP

















NỨT


tựa hạt mầm mong manh nứt vỏ
liệu ước mơ có chịu nỗi bão giông?
nhiều lần chiêm bao ta thấy em cong người hóa bướm
bay đi...

như con tằm cuộn mình trong kén
em cuộn mình tử thủ niềm đau
nỗi nhớ xôn xao hoàng hôn róc gió
bật buồn đổ dốc hoang mang
ôi mịn màng giấc lang thang loài bướm
đêm ta miệt mài rắc phấn hoa

có những ngọn nguồn chìm sâu
cho đêm hoài non khởi đầu mạch nắng
buông xuôi mùa vàng
ngày lá rơi ngang

ôi đốm lân tinh nơi hang em tăm tối
ta - viên bi thần thoại
lăn ướt mê sâu
trôi tuột về đâu thời gian nứt vỏ
mong manh ký ức nảy mầm
bình minh đâm cánh
em nứt kén

bay đi...




HDP




















TUỘT HUYẾT ÁP

trong cơn chóng mặt buồn nôn khó thở
tôi không dám mở mắt ra bởi lập tức choáng váng
cứ thế nằm thiêm thiếp
tôi nhắm nghiền mắt
cố hít thật sâu
tối...

từ trong tối
rất tối
người con gái vén đêm bước vào phòng tắm
tiếng nước vòi sen nghe như tiếng chuông phục sinh leng keng trong lồng ngực
tôi thở dốc

không có ngọn nến nào soi rọi
để có được khoảng-sáng-tối-cần-thiết cho đường cong em
tối
rất tối

dường như em đẹp
cảm giác trước cái đẹp chưa bao giờ thôi cuốn hút tôi
nhất là những gì tôi không nhìn thấy
em vùi tôi trong bóng tối
nhiệm huyền
bất lực

nỗi khát khao ngắm nhìn chừng như muốn bứt tung lồng ngực
nước vòi sen trên thân em xối xả
tiếng chuông nện dập dồn trong tôi như trái phá
mở mắt ra
tôi sẽ ói

mồ hôi tôi đầm đìa
thân em rũ rượt ướt
không có gì để lau khô

em gấp tôi lại nhẹ nhàng
mịn màng như lụa
cảm giác vén tôi

lên...

(Hà Nội 28/11/2013)


HDP



















KHOẢNH-KHẮC-SAPPHO


Ở một con phố Sài Gòn không buồn nhớ tên
ngước lên chỉ thấy toàn dây điện
đen hơn ly cà phê sáng nay
Tự dưng tôi muốn khóc
Cứ ngỡ đêm qua
lớp lớp sao băng đã chết cháy giữa trời

Con bé vé số ghé đến gọi mời
Tôi nhìn nó như nhìn một nỗi sầu vạn cổ
"Chị ơi mua dùm em đi!"
"Chụp với chị tấm hình rồi mua..."
Tôi khen em xinh đẹp dễ thương
Tròn xoe mắt nhìn tôi
em cười khúc khích

Tôi không cần nhớ tên con phố
Tôi chỉ cần con bé khó quên tôi
Trong khoảnh khắc Sài Gòn-tôi-dây điện
chắc em sao băng
đêm qua còn sống?

Tôi không buồn nhớ tên con phố
Mà tôi buồn tiếc nhớ một cái tên
tôi chưa kịp hỏi
Có bao giờ em tên Sappho?

Sappho!!!

Sappho ơi Sappho!
Tên tôi là Khoảnh-Khắc...



HDP


















SA MẠC HỒNG


khi những ngón tay rã rời rủ nhau nằm ngoan trên mịn màng da em cát ấm
anh vẽ bình yên bằng ý nghĩ
những ý nghĩ vờn trong cát lặng
bùng dậy nở hoa
em rực lên sa mạc
hồng mê nắng

khi Tình Yêu như bóng mây thả neo vào đêm vắng
những vì sao lóe sáng ngôi lời
em hạnh phúc ngước cười với Chúa
hồng ân như trái cấm địa đàng
rơi trên bình yên sa mạc


HDP



















ƯỚC MUỐN



"Anh muốn trần truồng nằm trên Thơ em!"
- Nỗi buồn hét vào đêm hờn dỗi
Tôi ôm Thơ lang thang
Suốt chiều dài giấc ngủ
trầm uất chưa tan

Biết làm sao bay lên trên đôi cánh của Thơ
Tôi đã trọn hao gầy
Lòng sầu như thân cây
mục dần từng thớ gỗ

Tôi vùi mình vào đêm
Mặc nỗi buồn hờn dỗi
Hồn tôi ngôi mộ tối
chôn sống yêu thương

"Em muốn trần truồng nằm trên thân anh!"
- Tôi nói với nỗi buồn

Thơ vừa chạy trốn



HDP





















EM CHẲNG NÓI GÌ VỚI MÙA XUÂN



Em đã nói gì với mùa Xuân
mà lũ hoa mồng gà trong vườn anh bắt đầu đỏng đảnh?
Se lạnh cuối năm cũng làm bước Xuân là lạ
Co ro chút ngập ngừng
gió gói lời yêu lưng lửng
Tựa chiếc kèn môi
thổi trước khúc tình ca mùa Hạ

Anh đã nói gì với ngày qua
Đêm tương tư
xót xa bay trong trời tưởng nhớ
Sài Gòn đêm nào cũng là bỡ ngỡ
mỗi độ vào yêu?

Muốn gửi cho anh chút ấm áp mùa Xuân
theo đường bay nghiêng của tuyết
Có tiếng nói thẳm sâu tận tuyệt
Mùa Xuân bảo rằng
ta-đang-yêu-nhau...



HDP





















CƠN BÃO XANH


Anh - cơn bão xanh
rớt trong mùa tôi tàn bạo
Chao dao căn phòng tối
có tiếng rú gào vào đổ nát
Tôi thoi thóp bấu cào nỗi đau

Rất sáng xanh là tâm hồn khỏa thân
đậu trên mắt bão
Tôi ngước nhìn nét cong cớn lân tinh
của người đàn bà uất linh mùa khai mãn

nhẹ bơi trong sóng bão...



HDP








NHỮNG CHUYẾN XE ĐỜI

(ghi trên chuyến xe đêm BM-SG, 02/2015)


nuốt cả con đường, bầu trời và những ngôi sao khuya
chuyến xe đời trĩu nặng
lòng đêm bội thực
lối gió đường mây

chẳng có gì ngoài những vòng quay
cho mặt đất gọi tên con đường
tôi nghe mùi hương của bụi
ngấm từ chiêm bao

chẳng có gì để gửi để trao
những chuyến xe từng hồi lên/xuống dốc
đời cứ vui như vầng trăng mới mọc
và con đường cứ nuốt bụi trăm năm

có những nẻo về xa ngái
chuyến xe tôi nuốt đêm tôi

âm thầm


HDP








DỐC TRƯA

(cho Tiên Phước)



ngồi nơi góc quán hình dung những nẻo đường tuổi thơ anh đã qua
tôi buồn nghiêng trưa - sông Tiên đứng gió
nỗi nhớ trùng dâng bạc ngời mắt sóng
mắt tôi hoa hay dòng sông chiêm bao?
mùa này sông gần cạn…

tôi về đây làm gì - tôi về đây tìm chi?
cảm xúc không bao giờ đủ đầy
dẫu ánh sáng Tình Yêu chưa từng thiếu
nếu chỉ để cho tôi đổ tràn họng đêm hư tưởng

giữa trời trưa nắng nỏ bước chân tôi như sương
trong suốt nắng
lung linh nắng
nơi dốc cầu Bình An tôi mải miết đi lên đi xuống
tôi chẳng biết tôi cứ đi như thế để làm gì
tôi đi loanh quanh - Giáo Đường bớt hiu quạnh?
tôi đi loanh quanh - Chúa nhìn thấy tôi cho rõ?
sao tôi yêu quá con dốc bình an này!

tôi về đây làm gì - sao ai cũng hỏi tôi câu đó?
ngồi nơi góc quán hình dung những nẻo đường tuổi thơ anh
trưa đổ nhào cơn đói
tôi buồn như ngọn lủi (*)
trong chảo dầu đang sôi…



HDP / TienPhuoc,13.04.2014


(*) lủi : một loại rau của núi rừng Trà My - Tiên Phước (Quảng Nam)








DẤU LẶNG BAN MÊ


Ban Mê trong trong ngày gió nhẹ
sớm mai hồng lên mí lá
mắt em xanh màu mắt nắng xa

cơn mưa lạc đàn rắc sợi long lanh
Quán Văn dịu êm dệt mềm nhung nhớ
trải vào lặng yên một chỗ ngồi bỏ lỡ
ly cafe buồn nghe gió thở hồn nhiên

"luôn luôn, anh luôn luôn lùi vào chiều hôm
về phía hoàng hôn xóa mờ những pho tượng"(*)
có nẻo đường thơm hương
gọi bước chân em dưới trời chiều phẳng lắng
có tình ai vấn vương
âm mê đời - dấu lặng

nụ hôn ta nửa vời căng gió
đêm Ban Mê đất nồng dấy đỏ
hương tình sâu hay hương môi nhau ?
Ban Mê ơi anh gửi hồn cho gió
theo dấu em về buông vó lặng thiên thu

tình ta lặng dấu mê mù


HDP


(*):
"Always, always you recede through the evenings
towards where the twilight goes erasing statues"
(We Have Lost Even - Pablo Neruda)





BAN MÊ CHIỀU GIẤU LỬA


Rừng hồn em cây đêm lá trắng
ngấm hương anh dịu buồn
Mưa giao mùa đan sợi ăn năn
Em đắp áo bình yên ngủ muộn

Sài Gòn chiều nay mưa tuôn
Em nhớ cơn mưa Ban Mê
dỗi hờn trưa anh không đến
Những hạt mưa sáp nến
nóng hổi miền phục sinh
Nhớ anh - câu kinh
tháp cánh hồn em sau cơn mưa hôm ấy
Chiều cao nguyên bay trên những vòng tay...

Rừng bão mây
mang em trôi hoang qua mùa con gái
Cây lá rũ màu đêm
hôn trầm mưa nước mắt
Anh đến bên em một chiều giấu lửa
Ôi cánh chim
tha lửa bay trong mưa...

Thân xác - trùng khơi
Rừng hồn - biển lửa
Quyện vào nhau cồn lên thắp sóng 
Anh trong em cháy một mặt trời
Em thở dốc nghe hoàng hôn bật khóc
Môi mắt anh đổ òa lên ngực
Ta chìm vào cùng tận ngây trao...

Chiều Ban Mê lửa hồn chiêm bao
Đêm Sài Gòn rừng em trắng lá


HDP

















HÃY CÒN XANH


nơi giới hạn thẳng đứng
con cáo không với tới được chùm nho

nơi giới hạn thẳng đứng
Tình Yêu chín mọng
ta đã không với tới
anh lăn đùng hóa cáo
vân vê tự kỷ:
hãy còn xanh!

ánh nhìn sắc lạnh
mắt anh xanh màu xanh mắt cáo
em thấy mình trong đấy
chín rữa một chùm nho...



HDP










THIÊN ĐƯỜNG GIÓ

(cảm tác ca khúc Trăng Quê Nhà - NS Đỗ Thất Kinh)


những ngày bộn bề giấc ngủ ôm gai
Thơ lìa xa tôi như chối từ nỗi chết
canvas đêm căng đen nét cọ
ai vẽ trong tôi thiên đường gió

xương rồng ôm nhau không đau
gai đâm gai nảy nụ sống mềm
đêm trôi trước thềm sinh-tử
thiên đường gió xóa sau lưng

"cuộc đời ơi tôi sống đâu gút mắc
một nửa yêu thương đừng cứ phải để dành"
câu Thơ này của Mẹ là Tình Yêu của Ba
câu Thơ tôi sắp viết là Tình Yêu của ai
hay dấu tình tôi để lại
một ngày dẫn lối
tôi đưa tôi về lại thiên đường

thiên đường tôi bỏ ra đi
- thiên đường của gió
mùa trăng trở mặt
tản mạn tiếng kinh mong cầu
lời sầu lên dã man (*)
tôi để dành nơi ấy một hồn hoang
cây Thơ nhánh gầy 
trổ xiên tháng ngày gió gãy
tình tôi đâm chồi từ những nách gai xương

buồn thương nét cọ thập giá trắng
canvas phơi lòng nghĩa trang đêm
ai vẽ khúc kinh mong cầu
ru tôi nẻo về bỏ ngỏ

Thơ - đường bay
thiên đường Tình Yêu căng gió


HDP


(*) Lời bài hát Trăng Quê Nhà (Đỗ Thất Kinh)








MÙA XUÂN GIÓ

(riêng R.)


Nụ tình nở hoa trên bờ môi gió
Ban Mê thơm hương cỏ địa đàng
Khúc dạo đầu Xuân là tình ai tha thiết
Ngang tầm mắt đời
gió mọc cánh trinh nguyên

Ai biết được đường bay của gió
khi gió-lặng ngồi trong tổ lá ngoan (*)
Anh biết được cành Xuân đêm hoang
trổ đóa mê mù

Vườn non gió hoàng hôn ướp mật
Em hồn nhiên ôm hôn anh như mây
Ban Mê đó vòng tay rất thật
Gió Xuân nồng nàn
cánh lửa hoàn nguyên


HDP





CHUYỆN TÌNH


cứ như con osin đi ở đợ cuộc tình
mùa hạ bỏ đi đâu, trốn sang nhà thằng cha hàng xóm?
phượng buồn mưa đêm đom đóm
hú gọi ve...

tóc em đâu che nổi nắng hè
cọng buồn cũn cỡn
osin mắc nợ điều gì?
chút dỗi hờn lâm li...

cứ như thằng điên tung cú thôi sơn vào lưng chừng hạnh phúc
ngã sõng soài tức ngực
osin kinh hoàng
bồng hạ đi hoang...

tình thôi osin
mùa thôi trống mái
đêm còn phôi thai?
rồi mai
Thơ đẻ rớt trên nóc ngày...


HDP

























HUYỄN DỤ

(tưởng nhớ Phạm Công Thiện
   - “Mặt Trời Không Bao Giờ Có Thực”)


phải chi mặt trời đừng mọc ở phía Đông xa kia
mà chui ra từ giữa hai đùi em
bình minh bùng vỡ
khi em kẹp chặt mặt trời

phải chi anh là mặt trời
cho em bùng vỡ
bình minh hiển lộ
một phương Đông khai sinh



HDP





















MÙI HƯƠNG


Có một mùi hương rất lạ
không đến từ thịt da
Như bao mùi hương
tôi đã từng bị quyến rũ
Mùi hương anh ấm nồng cảm thụ
Giấc ngủ tôi vô trùng
siêu thoát mọi ưu tư...

Có một mùi hương thực tại chối từ
Bởi trong lành ngạt ngào hơn gió biếc
Dồn đuổi xót xa lên đỉnh sầu hoan liệt
Mùi hương lặng thầm
tôi phảng phất mơ bay...


HDP







GIÁNG SINH


ngày trôi trong sự chết bất tận
tôi đêm nào cũng giáng sinh
nồng nàn linh lãng
tẩn liệm mặt trời

tôi mỏng dính
lách mình qua khe gió
che giữ ngọn nến
chờ phục sinh

tôi thấy mình bùng lên như lửa
dưới nắp quan tài
đêm nay
mặt trời giáng sinh

tiễn liệm tôi trong hình hài của nến...


HDP








TẬP YÊU


Tôi chọn băng ngang Thích Quảng Đức cho bắt đầu trở lại dấu yêu
Con đường đến ký túc xá Tây Ninh thời Đại Học hay đạp xe quanh quẩn
chiều nay bước qua bỗng hóa ngại ngần
Tôi cần đến điểm hẹn Phan Xích Long
để tập yêu lại Sài Gòn

Tập yêu lại Sài Gòn từ những điều nhỏ nhất
Tôi muốn yêu như kẻ hành khất
để thấy tri ân từng cảm xúc sẻ chia êm đềm
Gục đầu lên ngực anh thật nhẹ
tôi len lén tập hôn

Tập yêu lại Sài Gòn trong nỗi bồn chồn quái lạ
Không biết vì đâu cảm giác rất vắng xa
Cứ như đứa trẻ xa nhà từ khi vừa biết lật
Tôi bắt cóc tôi cả quãng đời xóa trắng
Một ngày chợt trả lại hồn nhiên

Tập yêu
tôi tập yêu như điên
Toàn phản xạ bản năng khi vừa nghe bình yên chớm mọc
Anh nhét vào tôi tứa máu
cả một mùa hè đỏ rực năm xưa

Nước mắt tôi như mưa
ướt run cơn cuồng dỗi
Anh ôm xiết tôi thật vội
Nơi thổn thức đâm chồi
Sài Gòn thì thầm tiết lộ

"Ký-ức-tập-yêu..."


HDP





khúc cuối


cầm trên tay con sao biển dạt bờ
em nằm khóc trên hoàng hôn dốc
cong cánh cung cuồng rung khát vọng
ta lưỡi tên buồn rát gió
xâu đêm

con sao biển chẳng còn tái sinh
trên tay em niềm đau quấn vòi ướp giấu
muốn chôn nhau

thời khắc những vì sao tắt thở
rơi tràn biển mơ
em thét hú lời tru man dại
đắm mê cuộc sống/còn

trên tay em
con sao biển màu son
sống lịm vào cõi mất


HDP


GỌI TÌNH

(với OTT)



đắm đuối mút mùa hoang mang
đời đã kiệt cùng réo gọi
những giấc mơ vỡ tan
chảy tràn theo năm tháng

gọi mùa vàng về trên đôi tay
đêm hoàng hoa nước mắt
cơn bão tình nhiều lần cuốn qua đây
hồn trắng cát

lang thang cõi mịt mù
cồn lên đêm hoang mạc
tình trào cơn điên lốc
ta bão cát yêu người

gọi mùa nào về trên đôi tay
nắm níu thời gian dựng đứng
gọi tình cuồng trong đêm nay
treo ta đổ cát lên đời

sa mạc cạn
từ đó có im hơi ?




HDP


















GIẬN

(Tặng Kontum)


có giận nhau xin tìm về phố núi
rình nghe gió nổi
thấy áo Chúa bay trên ngày cầu vọng

cơn điên giận lõa lồ cười khóc
vùi sâu nắng mọc
bóng thơ trôi

có giận nhau xin trở về phố núi
rình nghe nắng gọi
    râm ran nóc giáo đường
nỗi đau trần truồng níu áo Chúa
rơi bay

nơi góc trời nổi gió
có con nắng buồn buốt ngược rèm mưa


HDP


















ĐỂ LẠI MÌNH


để lại mình nơi đáy cốc
uống-dốc-cạn
phả chút mềm môi
hơi thở sinh sôi
tôi
từ cạn kiệt
cơn buồn tê liệt
để lại mình vết cắn ăn năn
dấu răng dang dở
môi người

mắc nhánh hờn lên cây long não
để lại mình đêm sau
hôm qua ngọt căng vành môi nắng
mùa xuân long não
cốc rượu đầy
chiếc hôn như giấy
ngây/ngấm
chìm

tôi để lại tình anh
đáy cốc



HDP





















ĐỂ MẶC NỖI BUỒN

khi Thơ không vui cứ để mặc nó buồn
như cô bé ở truồng thích tắm mưa thuở nhỏ
dường như có điều gì đó
sắp sửa trong veo

sau khoảnh khắc ban đầu rất chật
là tiếng nấc
là hút sâu
Thơ từ đâu?
Thơ đến đâu?
đêm rời rã đỉnh mùa bấu chặt
trong mắt em Tình Yêu vuốt sắc

loài dơi thôi đập cánh treo ngược hình hài
trình diễn thứ nghệ thuật sắp đặt kệch cỡm lên bóng tối bình yên
trong mắt Thơ mùa nghiêng dốc máu

cô bé ở truồng
tắm với nỗi buồn đỏ thẫm mưa mau

HDP





















Gửi cánh chim nâu từ núi Phước Tường


Cô Đơn ơi ta nhớ mi

ngày ngày người vẫn đi về cùng ta trên con đường này phủ đầy hoa giấy
Phước Tường đây và ngọn núi thơ của ta nằm đấy
ước mơ như chú dế non bị nhốt trong chiếc hộp con
gáy bể họng đêm ta cuồng cánh
hạnh phúc đổ rơi như hoa giấy hồng ngợp dưới chân ngày
Cô Đơn xa

ta say tiếng thở loài chim cánh nâu
không biết bay về từ đâu mà đậu sau sân vườn nhà ta ngơ ngác
thao thiết giục gọi bình minh
trong ta có tiếng chim hoang khất thực ân ái
đập cánh bay tìm mùa

Phước Tường nơi đây
niềm vui nhẹ trôi theo tiếng còi tàu
tiếng máy bay rì rào ngỡ hạnh phúc lướt gió
ai nổ mìn phá núi đánh rớt nỗi buồn trên cỏ
cánh chim giật mình mổ nắng lơ ngơ
Cô Đơn ơi ta nhớ mi

bóng dáng núi thơ mãi còn khắc ghi lời yêu ta mới
đường mây vời vợi
Phước Tường xanh long lanh giữa ngày hồng tươi hoa giấy
tay đâu bứt gió mà chiều rung

có phải loài chim cánh nâu đã bay về từ núi
kiếm ăn trong vườn nhà
có phải ta cũng bay về từ núi
say giấc khù khờ
Phước Tường thức dậy hoang thơ

đêm côi có tiếng cú hờn
Cô Đơn ơi ta nhớ mi



hdp



















MỘT LẦN HỘI AN


một lần thôi
chỉ một lần Hội An duy nhất
thả rong nỗi buồn
rũ cánh trong mưa

người đàn ông tay dắt mùa xưa
bước qua...
cây cầu Cẩm Nam níu ngày xa ở lại
khô khát nụ môi
hôn gió sóng Thu Bồn

chỉ một lần
chỉ một lần đưa tay
vuốt ve da rêu mượt xanh ngói cổ
miết rất dịu dàng mà ký ức bật cháy
cánh chim tha lửa
bay trong mưa

về Hội An lang thang miền nhớ
phục sinh rồi cứ muốn chết bơ vơ
trong u trầm tiếng va lách cách
kỷ niệm loi choi
vỡ rạn hồn

(Hội An, 27/12/2012)


HDP









TING NC SAU CÙNG

(ghi trên chuyến bay Sài Gòn-Đà Nẵng 102012)


theo tiếng nấc con tàu mỗi đợt dằn mây
tôi bay lên trên đôi chân mọc cánh
vướng bờ giậu thiên đường
hụt mắt ngóng tìm anh

những đám mây ổ gà
nát trời chiều mù xám
con tàu mang tôi bay giữa mông mênh
chênh vênh đường bay dằn xóc

tôi đợi chờ tiếng nấc sau cùng
trong khói nung
khi con tàu rớt xuống đường băng
ước mơ rã tàn bốc cháy

con tàu đợi chờ tiếng nấc sau cùng
cho một lần hạ cánh
đúng nơi muốn/cần
bụi tro

tiếng nấc trôi xuôi trong giấc ngủ vùi
tôi gối đầu lên ước mơ anh

đường bay lạc lối



HDP










THƯ GỬI BA


Con mùa gió chướng thổi rát đời BA
Những lần trượt ngã tim BA bầm rách
Con lớn trong nông nỗi
Bất lực ngọt ngào
Bất lực đòn roi
Từ đó lòng BA hóa đá

Ba mươi tuổi con tìm lại mình trong những chuyến đi xa
Phong phanh nỗi buồn nơi thành phố lạ
Con viết tên BA trên bờ cát
Đêm nằm nhớ BA nghe biển nhớ mặt trời

Sự chọn lựa nào cũng dễ khiến chông chênh
Cần lắm thăng bằng cho lần quyết định cuối
Con ngủ ôm mặt trời lặn ngược
Nằm rất thăng bằng trong biển nhớ chông chênh

BA ơi!
Mặt trời của con hay mặt trời của biển?


(Đà Nẵng 03/2012)



HDP






THỨC DẬY CÙNG ANH


Em mong một lần thức dậy cùng anh trên dòng sông Hương
Co ro ngồi ngắm bạn bè qua khung cửa Festival
Những tiếng cười giòn tan
hào sảng đẩy Thơ trôi
Bầu trời trẻ măng trong lòng Huế
Ngày mưa phùn

Những hạt mưa lay phay loay hoay
Tưới tắm hồn Thơ ướt đầm cánh mỏng
Con bướm mơ màng ủ nắng trên sông
Đợi trời hồng mùa lên thắp nến

Những hạt mưa lay phay loay hoay
Bên bờ Festival dế mèn gọi bạn
Con bướm lạc loài rấm rức khóc trên sông
Nỗi buồn hoang dại

Những hạt mưa lay phay loay hoay
Ta chưa kịp nhắn gửi gì cho dòng sông đêm ấy
Sao em mơ một lần
được thức dậy cùng anh?


(Huế 03/2012)


HDP






THUYỀN TRÊN SÔNG CẠN

(Thương quý NKT)


Em giấu miết con thuyền bên kia dốc
Đợi mùa khô thả vào lòng sông cạn
Con thuyền sẽ trôi ra biển
ngày sông Tiên xuôi

Em giấu miết tủi hờn khôn nguôi
Xếp ước mơ chất đầy con thuyền nhỏ
Bên kia dốc chiều trung du bỏ ngỏ
Ai mong ai đắm đuối hành trình

Em cứ giấu miết vào lặng thinh
Chẳng chịu hát ai nghe điệu hò khoan Tiên Phước
Hai bên triền sông nắng vườn chín mượt
Con thuyền gập ghềnh vượt cạn

băng trôi



HDP






M Sơn chiu mua tím


mưa rơi xuôi mái lá
nghiêng ướt tím rng mua
chiu M Sơn đầu mùa mây khóc
ai ngi bt tóc đan thòng lng
treo cánh hoa tình trên mm đá thiêng

đưa em v tìm chn bình yên
núi vn đẹp
hoa vn mua
mà màu tri xám l
ni nh bng theo mưa giăng muôn ng
rũ rượt sc bun nét tím sp rêu

ngi bên nhau bên mưa M Sơn
hn thênh thang mang mang đồng gió
thp thoáng cánh diu ước mơ băng rơi thu n
bay lên gia chiu ngát tím hương mua



hdp



















LỜI TÌNH MUỘN


chẳng còn gì cho nhau ngoài rất nhiều vọng tưởng
không là trăng để còn có cho đêm ánh sáng dịu dàng
trăng vẫn còn đó muôn đêm
em còn đó…

chẳng còn gì cho nhau
người đàn ông ôm cuộc đời đi qua bóng tối*
bỏ quên mặt trời
con đường đêm* hun hút khát vọng im
lời yêu hú khan trong gió
em còn đó?

chẳng còn gì cho nhau ngoài những cơn ho
khạc tuôn niềm đau quá vãng
trầm mình trong em chút ấm nồng lãng mạn
chợt thấy cơn mê tuột xích quay về

trăn trối yêu em…


HDP / SG 06.2013



* Đi Qua Bóng Tối, Con Đường Đêm : tiểu thuyết Nguyễn Hoàng Thu





















GIẤC MƠ EM


Đè lên giấc mơ những ngày chảy máu
em bầm đỏ ưu phiền
Nơi ảo ảnh vành môi anh ẩn hiện
nụ hôn cười nỗi nhớ rưng rưng

Em rướn níu lưng chừng khao khát
chấp chới vòm ngực mây non
Cơn mưa dột từ dĩ vãng
Mùa trăng nát bóng dội về

Anh đến từ cơn mê
khi muôn ngàn ánh vỡ đã ghim vào giấc mơ em
Còn gì cho nhau
ta còn gì cho nhau

Ngoài những giấc mơ
ép máu


HDP






















GIẤC MƠ CHO ANH


Sài Gòn mùa hè nhiều đêm mưa rất nhẹ
Bên khung cửa sổ không buồn khép
em nằm hứng những hạt mưa ve
Lạnh mát ướt buồn nỗi nhớ anh
Những hạt mưa đọng trên má em sao trong lành và dịu ngọt quá đỗi
Em nhớ anh hơn bao giờ
Giá như anh là mưa
- những hạt mưa chạm vào em đêm nay...

Không biết làm sao để cố mài những con chữ
Cho ngôn ngữ rực ngời ánh sắc xuyên tim
Em nằm vẽ lặng im bằng màu son của gió
bằng màu mắt của mưa
Em nằm vẽ ngu ngơ một cái chết khù khờ
Dòng sông bầu trời và những ngôi sao bơi
Có cô gái trầm mình nơi chân cầu Ô Thước
Tiếng quạ thất thanh cánh gãy dọc hiên đời...

Cuối con đường ta không thấy nhau
nhưng bước dừng đã chậm
Chẳng thể quay về
Mưa uốn mình vẽ lên em giấc mơ nằm ngửa



HDP




















HOÀNG HÔN MÊ-KÔNG


níu hoàng hôn vương trên dòng sông
gió xoay chiều Đông Pakse
loay hoay nẻo về

Mê-Kông gió đằm cánh cò nghiêng nắng
về phương Nam nơi vết thương mưng mủ
đàn chim aó blu rũ liệt trời hồng



 HDP



















THƠ CHO MÙA ĐÔNG KONTUM


Cỏ ngủ dật dờ sau mưa
gọi nắng về ân ái
Mưa lạnh buồn rưng rưng nước mắt
dờ dật khóc mùa Đông

Đâu là cỏ?
Đâu là mưa?
Tình Yêu mùa Đông
dật dờ bóng nắng



Phố núi bâng khuâng
Nụ hôn mọc trên lưng đồi gió
Mùa đi có còn nguyên vẹn
Cuối chiều bẽn lẽn lá rơi

Hững hờ hằn vết tháng năm
Lời thơ mang dấu Thánh
Đêm mơ bay lên nóc chuông nhà thờ
trong sương mơ



Phố núi dốc nắng vờn trên tóc
Phố núi êm mơ mây trải thảm con đường
Khum khum tay e ấp làn hương
Kontum ngày Đông gió thốc
Lay những nụ tình chớm mọc
về Thánh đường nở dọc triền tim

Đêm Giáng Sinh hồn hoang phố gió…


(Kontum 12/2011)




HDP


















khúc cuối


cầm trên tay con sao biển dạt bờ
em nằm khóc trên hoàng hôn dốc
cong cánh cung cuồng rung khát vọng
ta lưỡi tên buồn rát gió
xâu đêm

con sao biển chẳng còn tái sinh
trên tay em niềm đau quấn vòi ướp giấu
muốn chôn nhau

thời khắc những vì sao tắt thở
rơi tràn biển mơ
em thét hú lời tru man dại
đắm mê cuộc sống/còn

trên tay em
con sao biển màu son
sống lịm vào cõi mất



HDP




















THÁNG MƯỜI CỦA CỎ

(cho Sinh Nhật K và tôi)


Em trong vòng tay anh
Dịu êm bật khóc
Tháng mười ngạt ngào hương cỏ
Ướt phai vết chân còng gió
Đêm biển tan bay

Đã thuộc về nhau từ tháng mười năm đó
Hoang vu như cỏ
Xào xạc tìm nhau
tàn lụi vào nhau
rồi nhú mọc cùng nhau

Tháng mười thiết thao ngực nắng
Mùa thu thơm tóc gió
Nghiêng phơi triền cỏ
Ta chạy dọc biển tình
như hai con còng mù màu
xước sóng lao xao

Tháng mười chiêm bao
cỏ màu xanh biển


(Đà Nẵng 10/2012)



HDP





















NHỮNG VẦN THƠ RỐI


anh viết cho tôi những vần Thơ rối
rêu nâu cuộc tình mộ gió
ngày xanh cỏ

bài Thơ rối tựa tấm hải đồ
trao tay cướp biển
vạn dặm mịt mờ kho báu trăm năm

ai thả Thơ trôi trong tôi
cho rêu cất lời thủy táng
đêm qua tôi mơ giấc mơ mộ gió
bềnh bồng lăn/trôi trên con dốc đổ dài xuống rốn
nơi anh ngồi cách đấy một gang
rối vàng mơ ước

tôi về đây bên sông
trăng quá rằm nghiêng bóng
bài Thơ anh giấu chặt rối lòng tay
trên tán cây sơ ri con tắc kè ẩn nấp
đêm hoang nổi hứng thả vài tiếng kêu khan
tiễn đưa tháng ngày tróc nắng

thả những vần Thơ trôi trên sông
rối bời con nước
tôi thấy mình nâu rêu
phủ ôm cuộc tình mộ gió

lênh đênh rối ngày xanh cỏ



HDP




















VÒNG TAY THEO NẮNG


ôm tôi đi và đừng nói gì
ngày miền Trung hung nắng cháy da người
tôi bóng nhẫy mồ hôi đứng cười trên mép phố
ngó cây trần truồng lột lá dưới mưa mơ

mặt trời tháng 4 cuồng căm bốc cháy
tôi tháng 4 buồn khô cỏ dại
thiêu tôi đi
chiều nay trong nắng cay

nơi nào mùa này những cơn mưa đã đầy chưa lòng phố
có ngập lụt lòng xa nỗi nhớ gần
con nắng điên lập lờ nhiều phen đánh lận
giả dại ôm phố nằm nghiêng
tôi lần đầu ngù ngờ như ai rót men mưa vào lỗ rốn
đo lòng mình chếnh choáng nông sâu

say tôi đi cạn chiều phát giác
con nắng điên ánh xanh mồ hôi muối
khát lịm da người
tôi ngỡ đêm qua mình mới nuốt vì sao Venus
rong rêu ăn nằm giờ bạc sáng hồn nhiên

biết làm sao vút cong lên đọt nắng
ai đặt vé khứ hồi cho giấc mơ tôi?

ôm tôi đi vòng tay theo nắng trôi


HDP



















TUNG CÁNH


ta muốn ngủ vùi trên vòm ngực gió
mặc gió bay đi
nơi bình yên không cần có nữa
trong ta vó câu cục cựa núi đồi

loài ngựa hoang mọc cánh
đáy đêm đen
bay trong hư ảo phận người

có những ngày chùng chân mỏi gối
tiếng gọi huyệt sâu tăm tối
réo âm xưa về lại níu mùa
tình thua

tung cánh trắng ta lồng lưng vào gió
cõng giấc buồn
bay hoang



HDP



















PHÚT GIÂY TÔI YÊU THƠ


Người ta hay triết lý về Thơ
bằng những ảo hình siêu thực
Tôi làm Thơ như con chó đực
bấu cào bản năng
mùa trăng động dục

Những con chữ bén/cùn
kẻ dọc
xẻ dọc
Những mã vạch xước trầy
lòng đêm tứa máu

Người ta hay triết lý về tình yêu
bằng những giáo điều hoa mỹ
Tôi nói về tình yêu
trong lời im nguyên thủy

Phút giây tự treo mình trên mắt lưới
thấy trái tim nghiêng lúng liếng cười
Phút giây vết sẹo lồi trên gương mặt quá khứ
lõm vào không trung
- Phút giây tôi yêu Thơ
buốt gào khao khát


HDP



















MỘT VÌ SAO ĐÃ TẮT

(cho một ngày Tháng 4 - tôi chưa sinh ra)



Cắn ngập răng nỗi buồn
Đêm đau nướu
Thổn thức nuốt ngược từng giọt nước mắt

Đêm đen ngòm họng súng
Bắn viên đạn ban mai xa lút đỉnh ngày
Máu tuôn rơi theo chiếc kim đồng hồ gãy

0 giờ...
Tôi điên/mê mãi phút giây này
Tự do? Người tình
0 giờ... 
Hôm nay/ngày mai
Tự do? Người tình

Tôi biết tìm đâu ra người tình cho vạn lần vật vã?
Một người tình thật sự cắn vào tôi đến sưng nướu
Như đêm đang cắn ngập vào nỗi buồn
Như tôi đang cắn ngập cổ một vì sao xa nhất

Vì sao đã tắt đêm qua...




HDP

















TỰ TÌNH

“ngủ đi ngủ đi
giấc em mềm mại nét chì
phớt nhẹ lòng tôi mịn trắng

ngủ đi ngủ đi môi nắng
chiếc hôn trở mình
lóe sáng chiêm bao…”

tôi mộng du tự tình với khát khao
vòng tay cấn cuồng bóng tối
nỗi hoang mê sao vẫn đầy bối rối
tôi ngỡ tôi về
chập chững yêu đương

khát khao ơi
em mang mùi hương của sữa
ngày môi tôi lần đầu cấn bầu vú Mẹ
từ đó
tôi yêu Ba

khát khao ơi
em ấm mềm bóng tối
ôm tôi lặng câm tự thuở-linh-hồn

Ba đã mang em bước vào trong Mẹ
tôi bước ra từ em
hành trình kiếm tìm
trầm ngâm ngơ ngác
bóng hình em một đời tôi thất lạc

khát khao ơi
em là bóng tối
tôi thấy tôi buồn trong mắt em sâu

em cất giữ hồn tôi nơi đâu?


HDP









Thơ Hà Duy Phương
Nhạc Vĩnh Điện















GIẤC MƠ BĂNG NGANG



đó là giấc mơ tôi băng ngang cánh rừng nâu màu lá mục
và màu xám chì chi chít những bài thơ
vết tích bút lửa ghi khắc trên những thân cây cổ thụ gãy đổ
những lối mòn bị chắn ngang
xước nỗi buồn vắt dọc

không hứa hẹn gì khi con đường đã cũ
băng ngang cánh rừng bít lối
giấc mơ tôi rã mòn chân mỏi
đạp dấu hồn nhiên

tôi như cô bé quàng khăn đỏ
buồn ngác ngơ bên cánh rừng Thơ lạnh hoang bóng sói

không hứa hẹn gì khi mặn nồng đã cũ
giấc mơ băng ngang cánh rừng nâu màu lá mục
tôi hứa hẹn nhiều với Thơ
cho một lần biết mới...



HDP





















TỪ KHÔNG-CÓ-HÌNH-HÀI


tôi chui ra từ đó
nơi bụi gai xương rồng đã vắt khô mình trên cát nóng
gót chân lạc đà còn rát bỏng dung nham
miệng núi lửa phún trào từng cơn địa tầng đứt gãy
tôi chui ra từ không-có-hình-hài

một ngày hôm nay chợt muốn mọc cánh bay tìm về nơi ấy
ôi cánh chim thất lạc mặt trời
nặng mang trái phá
để còn lại dấu mình trên xương thịt im rơi

tôi rong chơi từ đó
từ không-có-hình-hài...



HDP





















TỰ HỎI


tự hỏi mình nhiều lần: muốn đến/về đâu?
trong  đêm hoang nỗi khát khao không còn biên giới
ước mơ trải thảm
hàng vạn/triệu con tinh trùng mọc cánh bay lên

tự hỏi mình một lần: muốn chết/sống từ đâu?
trong bơ vơ trả lời: từ nơi không về/đến!



HDP


















VỀ


người người đổ xô kiếm sống
sự chết vẫn cận kề
tôi mỏi mòn lê thê kiếm chết
để thấy trong mình sự sống biết sinh sôi

từng ngày trôi
cơn buồn vọng động
ngắn ngủi thêm ngoài kia cuộc sống
mầm kinh trong tôi nảy mọc nhánh chia lìa

về bên kia cuộc chết



HDP


















HONG MÊ


buổi sáng tắt đèn
giật mình đêm trắng
hồn chưa rót nắng...

thả gói trà túi lọc vào ấm nước sôi
như thả tiếng chim vào khu vườn vắng
rót nắng đợi trăng về
đêm bật đèn
hong mê



HDP





















KHÁT XUÂN


nhét vừa đủ vào tôi một chai Chapot armagnac
trào cơn khát Xuân muộn
chưa rã rời say vòng tay đã muốn ôm tròn phố núi
thấy bóng ai lụi cụi
quét gió tràn đêm tôi

nhét vừa đủ mùa Xuân một tôi say khướt
vỡ buồn trải thảm
đêm xanh màu miểng chai
tôi lâm râm sủi tăm bọt rượu
mộng mị bắt đầu hương champagne


HDP























ĐỒNG LÕA TRẮNG


Tình Yêu đồng lõa với thời gian
gieo rắc trong tôi ý niệm lột da bóng tối
đêm nhận biết rú gào tội lỗi
vạ vật nỗi nhớ con người

khi tôi khóc thét theo tiếng mèo hoang động tình trên mái ngói
trời đã đổ mưa đêm 30
hoa xương rồng cánh non rũ rượi
đâm gai vào đêm trắng

ý niệm trắng trong như giọt mưa đêm đọng trên nách tay
tôi chưa một lần đeo nhẫn
Tình Yêu đồng lõa với thời gian
gieo rắc trong tôi ý niệm trắng
trắng như bờ môi trăng
vỡ sáng bóng mèo hoang
mang tình tôi vượt ngục

Tình Yêu đồng lõa với thời gian
cầm tù xác chết



HDP





















 ĐÊM B52 (*)


cơn đau lại về gõ cửa
đêm tôi đâu đã khép
mùa xưa đứng đó trong mưa
trên tay ảo hình lửa gió
vệt tình ma trơi

giọt người nồng cay
rót vào cổ họng
rát bỏng
đắng nghét đêm tanh thuốc rầy
sao không về đây
bóng ma nhúng máu
kéo lê nhau qua hàng rào giông bão
mùa mê đứng gió
đêm nay
hay đêm nào
tôi đã thấy trước
đêm sau
bức tử

cơn đau lại về gõ cửa
phỉnh phờ sáng xanh ánh thép vệt tình
đêm tôi chưa khép
bóng ma lập lòe lừng bừng lửa trắng
cổ họng khát đắng
ly B52 thắp cháy trên tay
tôi liếm tình ngọt tan men khói

chờ nghe đêm đổ tội


HDP




(*) B52 (hay Bifi) : một loại rượu đốt (cocktail nhiều tầng)…






















ANH


tôi luôn chỉ ngồi trên những chiếc ghế thật cao hoặc thật thấp
để chân không chạm đất hoặc phải chạm bằng cả hai chân
tôi không tìm thấy chiếc ghế nào như vậy
trong căn phòng Anh
mọi thứ rất lưng chừng...


HDP





















NGỌN SỐNG


trong cơn đói cồn cào
ta ăn nhau
đêm lửa đùn lên ngọn sống
quả tim em tái hồng thơm mọng
đầu lưỡi anh ngọt tan

em chết rồi sao
ôi thân anh đầy máu
cứng họng cơn no
nỗi hoang linh mắc nghẹn
đêm lửa đùa
cửa sống tàn tro

còn lại xưa sau chiếc bản lề
văng trong đêm hoen gỉ



HDP


















KHÔNG ĐỀ 2


Lỡ tay bứng ngang cuộc tình
vừa bén rễ
Giắt vành tim
phe phẩy lòe người

Ai ngồi khóc bên bờ sông tóc
Óng mượt khúc trầm
Đen kẽ tay buông

Trên móng tay tôi có dấu buồn thao thức
Khi đêm về gõ cửa
Đốt cháy mình
Tàn khói ám vàng phai

Chạm vào anh
chưa bao giờ nghe nóng
Ừ...
Ước mơ tôi là chiếc phôi thai đông lạnh
chờ ngày đặt vào tử cung

Run tay trồng lại cuộc tình
Mọc rễ sinh linh


HDP




















KHÔNG ĐỀ



anh thèm liếm khắp người em
như con chó con khát tìm vú mẹ
ngày vừa mở mắt
loi choi trong chiếc ổ sau nhà

anh đã sống/chết và tái sinh nhiều lần
trên thân thể em
hun hút vực sâu - núi đồi loáng nắng
anh khoét lưng trời nhét trái cấm
treo trăng

anh đã bơi trong cuộc đời biển mặn
nồng cay/tanh tưởi
con cá chết già mơ biển ngọt về đêm
anh mơ em mơ trăng trí nhớ

trong tận cùng cơn đau hoang vọng
đã như người mất trí
anh chỉ muốn liếm khắp người em
như con chó con

đứt lưỡi



HDP





















ĐỘC BÌNH



có một mùa Xuân bị nhốt trong chiếc độc bình ký ức
theo xác gió rụng rơi về hiện tại
ngày không Thơ tiếng buồn xa ngái
ngày phôi thai

có một mùa Xuân đã từng nở sâu trong Yoni đẫm nước
- chiếc độc bình của em
những nụ Thơ chết đuối
lóp ngóp bò về

chiếc độc bình rong rêu tâm thức
Xuân này bừng nở đóa hoa hoang





HDP





















NƠI MÙA CÒN ẤM


anh đi qua mùa thu
bằng đôi giày của mùa đông năm trước
sướt mượt tuyết sương
Arizona
xương rồng đâm gai từ mũi giày bung chỉ
hoa nở từ ngón chân anh
mùa thu ngọt nắng

anh đi qua mùa trăng
bằng cú tung mình của vốc cát liệng bay vào đêm vắng
hoang mạc êm run chân anh trên cát lạnh
nứt gốc xương rồng
hoa nở ngược vào trong

nơi thân anh
còn ấm



HDP



















ĐÊM CÁNH GIÁN


suốt nhiều năm đêm sắc cháy trong tôi màu lửa
lại có những khi nghiêng ngả say đêm triền miên xanh màu miểng chai
hôm nay tôi chợt thấy đêm vàng nâu cánh gián
bạt nhạt núm vú đôi soi tròng mắt mọc mầm

màu nắng chết sâu trong màu máu
tuổi tôi dậy thì đã sâu lún mông mê
đêm nâu bầu sữa đóng váng mưng vàng hoang mang
tôi trôi trong đêm hay đêm trôi trong tôi ?

đêm của tôi ôi đêm-cánh-gián
đã bay đi đâu chưa xa lắm dặm tình
tôi đi tìm kiếm cuộc hồi sinh
đêm vẫn làm thinh như đêm là đêm-chết
cuộn trào tôi trong máu mặc tưởng chút nắng đêm sau

cả trong chiêm bao tôi cũng thấy đêm màu cánh gián


HDP






















TRÔI

(cho MẸ Yêu)


Con ôm nỗi nhớ dật dờ trôi trôi trên biển ánh sáng nhờ đục của vòm trời âm u ngày gió réo
Trong khoảnh khắc vọp bẻ con mới hiểu được khát khao lấp-đầy của biển
Mùa có còn vẹn nguyên  khi nắng chiều đứt gãy
Đôi khi con không kiểm soát được mình
Nụ hôn sóng trắng
đêm bạc tràn bến bãi

Thời gian
- con quái vật mất đầu cụt đuôi liu khiu những ngón vuốt xám xanh
cằn cỗi chải mong manh vào khoang bụng gió
Tình Yêu con hoài thai nơi đó
trái đắng song sinh

Con chưa bao giờ mường tượng được mình ở thời khắc sướng vui và đau khổ
Dường như khóc-cười chẳng phải biểu tượng cho những gì chưa sống
Không nghĩ suy
Không hít thở
Con trôi trôi trên sóng sáng của nền trời thu đục nhờ nỗi nhớ

MẸ sinh con mùa thu
Và con đã sống qua bao mùa thu để mơ về một mùa thu chưa sống
- mùa thu MẸ chưa có con
- mùa thu con còn là hạt bụi...
trôi trôi
trôi vào bụng MẸ

Nằm yên đấy
mãi mãi


(Đà Nẵng 01/10/2013)



HDP
























MUÔN THUỞ


đến đây cùng anh
ta đi ngược cơn say
về lại nơi chưa bao giờ có những phiền muộn

em - người đàn bà lắng cặn
trong veo
tựa giọt sương đau cựa mình trên răng lá

đến đây cùng anh
mùa sương mới
ngày rung lá cỏ
ta yêu như cơn say
chưa chớm đục bao giờ

em - người đàn bà đắng
vành môi vắng lặng ngọt ngào
từ độ hôn mê
trái cấm địa đàng chín mọng
trong mắt em đỏ khảm nỗi-vội-vàng
nơi hoang mang anh vừa kịp lớn

anh đã qua bao miền đất lạ
không nơi nào đẹp bằng trái tim em
có bờ gió ướt
cho Thơ men chải mượt mà
tóc nắng mắc võng ru nhau

em - người đàn bà lắng cặn
vành môi vắng lặng ngọt ngào
đến đây cùng anh hỡi người đàn bà đắng
muôn thuở cơn say chưa thôi rời rã
muôn thuở cơn yêu bao giờ cũng lạ
muôn thuở ta yêu

tựa giọt sương đau cựa mình trên răng lá




HDP




















NGÓN TAY ĐÊM


em đưa tay vuốt mặt trời
những ngón thon dài vờn trên ngực gió
lao xao bụng cỏ
níu vàng mùa trăng

những ngón tay dài đêm lăn tăn thần thoại
bấm gót Achilles
xoãi bờ thực tại
trăng bung hoa tình
trên năm ngón

thon bay




HDP






















BAY TRÊN CÁNH SÓNG


Mọc giữa trùng khơi những nụ bọt trắng
Nở tràn bờ hoa sóng tinh sương
Trườn qua khe nắng lung linh
biển thở lời mây khói
Hoa sóng vỡ bung mắt chiều đỏ nghệ
Em chở gì trên đôi cánh hoang mê?

Bay lên cánh sóng mặt trời mộng
Lặn vào đáy đêm
Lúc loang mê
biển mở huyệt sâu thầm

Ánh trăng âm...



HDP


















CHIẾC BƯỚU LẠC ĐÀ


đi qua vùng gió cát
cất Tình Yêu trong chiếc bướu lạc đà
đi xuyên miền hoang mạc
người đàn ông chết khát

xương rồng nở hoa nơi những nách gai thất lạc
chiếc bướu lạc đà đã đánh rơi


HDP



















VỪA KỊP


vừa kịp bình minh lõa lồ thân phận
rũ chết trần truồng
khi mùa vàng thả trôi về biển đỏ
trên dòng sông trăng tôi đã tắm máu mình

con đỉa biển rúc sâu vào thân xác
lòng đại dương ngác ngơ sự ẩn náu cuối cùng
Tình Yêu tôi chênh vênh vực gió
vừa kịp dìm hoàng hôn



HDP























TÔI MUỐN


đi khỏi đây
tôi muốn đi khỏi đây đêm này
ngay trong đêm nay
khi những con chuột còn đang rượt đuổi nhau
lào xào trên mái tôn nhòe nhoẹt ướt

mưa đã tạnh
tình đã lạnh
ánh mắt dã nhân hoang vu đâm mọc trong tôi những nấm mồ tối
và mùi hương...
mùi hương?
không! đây không phải là mùi hương mà tôi luôn khát khao tìm kiếm!
hương đêm mùi chuột chết
đang phân rữa nồng tanh
trái tim tôi khuẩn nấm ken dày
vảy nến bám ngửa bàn tay...

tôi muốn trườn khỏi đây
ngay đêm nay
theo dòng nước rút trôi ngoài lỗ cống
nhanh/nhẹ
nhanh hơn tốc độ rượt đuổi của loài chuột đêm động cỡn
và nhẹ hơn cú rướn người bắt hụt của một bàn tay
lột da đêm xác ướp

tôi muốn đi khỏi đây
tôi muốn trườn khỏi đây
tôi muốn bò khỏi đây
tôi muốn lết khỏi đây
tôi muốn tan biến khỏi đây

mùi hương tôi tựa hồ
nhang khói



HDP























ĐẬP CÁNH VÔ HƯ

con chim tật nguyền tôi đã lạc vào vùng tối
không thấy đường bay
gío rũ say
tôi từng cơn ốm rã

theo tiếng ngày đều đặn dạ thưa
tiếng hấp hối linh hồn tôi đến vội
rã rời đập cánh vô hư

một chiều Garuda chở tôi bay ngang tháp cổ
tôi thấy ngôi mộ mình
tàn đổ xưa sau


HDP






















NGOÀI BAN-CÔNG GIÓ



điên gió cuồng mưa
người đàn bà gào khóc
tình yêu phân hủy
nước mắt ma trơi
đời vụt hóa cánh dơi
đêm bay về treo ngược

lờ lững hoang mưa
xáo mù mây vuốt
người đàn bà ngây tru lời hoang hoác
tâm bão lạc cánh dơi

đêm thắt cổ ngoài ban-công gió




HDP




















NGOÀI Ô CỬA


con dế nhũi bung càng chùi vào đất
ta bung mình vào nhau
trồi lên ước mơ xanh
đỏ thời hoang dại

tan trong nồng cay
ly cognac trên tay bốc khói
hạnh phúc ngoài ô cửa lặng lờ nghĩa trang
đan nát bầu trời những tòa nhà bia mộ

hai con dế kiệt khô
tìm nguồn suối trong căn phòng đuối mộng
tiếng gáy tan ngày
đêm lật lả liếm từng giọt mồ hôi mặn cháy trên thân nhau

ngoài kia nơi nào…


(Sài Gòn 12/2011)




HDP






















CÁNH BƯỚM MA

nắng xuyên lòng đêm
vẽ chân trời ma mị
không từ đâu em đến
nuột nà cánh bướm ma

tựa cánh lá giấu trong mùa hoang ngốt gió
em giấu giữa lưng chừng

nắng xuyên lòng đêm
vườn tơ lông óng ả
cánh bướm ma rướn cuộn trên thân ngày

đêm bay


(Pakse 21/12/2011)




HDP























LẦM

sầu lên đốt hạ
hồn tôi nhức nhối
mắt em màu trà
dưới nắng đang sôi

em phả vào tôi
làn hơi dịu mát
và…
chỉ thế thôi
mặc tôi chết khát

                                                        
LẶNG

anh nhúng chân vào tôi
ứa tràn nhựa sống
lem lấm hư không
sầu lên hoang hoải…

anh chưa tháo giày?


VỌNG

ủ trong lạnh lùng
nỗi nhớ lên men
nụ cười anh rất ấm
ấm âm thầm…

có ai đó mới đốt hương trầm
tưởng tang


TƯỞNG

xào xạc sóng táp bờ
cát rát dại cơn đau
hải giác lặng yên
sóng đập vào tan rã

nơi tầng câm vô ngã
ước mơ dã tràng thoi thóp rủ nhau trôi



HDP











MẦM KINH

đêm bình yên nắng non
phơi trên thành quách cổ
gieo mầm kinh phổ độ
khóc giọng cười Krishna

ngày chưa kịp xót xa
đêm đã cuồng trăn trở
dìm hôn mê nhịp thở
cười tiếng khóc Krishna?




KỲ DIỆU

anh dòng sông sao chảy vào em ướt át
môi rung cánh gió
lăn nghiêng đồi cỏ
tìm giọt sương khuya

anh dòng sông sao đắm trời mưa bão
đổ sáng vào hun hút tâm mây
đêm vực sâu lấp lánh
Thiên Sứ mù lòa gãy cánh trên sông…

      


 ĐÊM THƠ


đêm xé lưới lùa hồn qua mê trận
phân thân trong nụ hôn
lập lòe lửa xanh
nung hồng nhục thể

và anh, và em
- những mảnh hồn rời chắp chới
xoắn bện kết thừng
treo lưới
đợi đêm




DẮT EM ĐI

Adam đã mở cổng cho đôi ta lẻn vào vườn địa đàng đêm ấy
tung tăng, anh dắt em đi tìm trái cấm
Eva giấu nơi nào
thầm lặng suối khe...

cơn mê chớm dậy thì
chưa chín một mùa đau
Tình Yêu trườn dậy như rắn hồng lột xác
bỏ mặc tanh nồng
anh dắt em đi...


HDP





























Hà Duy Phương năm 17 tuổi





















Hà Duy Phương 1988
(6 tuổi)










































































































Phan Nguyên & Hà Duy Phương
(Làm dấu tay ngày 5/8/2014)



























Danh Sách Tác Giả
 Emprunt Empreinte
 http://phannguyenartist.blogspot.com/2011/05/phan-nguyen-oi-loi-cung-cac-tac-gia-va.html






MDTG là một webblog "mở" để mỗi ngày một hoàn thiện, cập nhật sáng tác mới cho từng trang và chỉ có thể hoàn hảo nhờ sự cộng tác của tất cả các tác giả và độc giả.

MDTG xin chân thành cảm ơn sự ủng hộ tinh thần của các văn hữu đã gởi tặng hình ảnh và tư liệu đến webblog từ nhiều năm qua.