jeudi 25 juillet 2013

Võ Thị Hảo



















Võ Thị Hảo
(1956 - ........) Nghệ An

Nhà văn







Võ Thị Hảo sinh năm 1956, Quê Nghệ An. 
Tốt nghiệp Đại học tổng hợp Văn, chuyên ngành Hán Nôm.
Khởi nghiệp là nhà báo, làm biên tập viên cho nhà xuất bản Văn hóa Dân tộc.
Đến năm 1989 độc giả mới biết đến Võ Thị Hảo qua truyện ngắn đầu tay "Người Gánh Nước Thuê" đăng trên báo Phụ Nữ, và trở thành nhà văn nổi tiếng với tập truyện ngắn "Biển Cứu Rỗi" in năm 1993.
Được hỏi tại sao chị lại đến với văn chương? "Trước hết có lẽ là vì số phận, vì thấy hạnh phúc lắm khi đọc được một tác phẩm hay, và đó là niềm hạnh phúc không mất đi, không mong manh vì nó ở trong ta". 
Và chị cũng nổi tiếng là một nhà văn thẳng thắn, "không sợ hãi" khi đề cập đến những vấn đề "nhạy cảm" tại Việt Nam.













Tác phẩm









Biển Cứu Rỗi 
1993









Võ Thị Hảo 
vầng trăng mồ côi

Thụy Khuê












Người Sót Lại Của Rừng Cười


Tập truyện ngắn, nxb Phụ Nữ















Giàn Thiêu


truyện dài 2003



Lại Nguyên Ân

Tiểu thuyết và Lịch sử
(nhân đọc Giàn Thiêu của Võ Thị Hảo)
















Hồn Trinh Nữ


Tập truyện















Những Truyện Không Nên Đọc Lúc Nửa Đêm


nxb Phụ Nữ














Góa Phụ Đen


Tập truyện















Kịch bản phim truyện


























Ngồi Hong Váy Ướt 


Tập truyện 2012


















































Dạ Tiệc Quỷ


(sắp xuất bản)

Truyện của Võ Thị Hảo đọc bởi Mạc Lâm

http://chutluulai.net/forums/showthread.php?t=10878




Tự bạch

Tôi sinh ra cùng một món nợ của người khác.

Bắt đầu bằng Cải Cách Ruộng Đất ở miền Bắc. 
Người bước vào cuộc ấy ở cửa này, khi bước ra cửa sau đã biến dạng.
Và còn nhiều cuộc bước ra bước vào.
Chẳng còn ai có thể sống như cũ nữa.

Từ đó nhiều người lấy sự phản trắc và cướp bóc cùng dối trá để được sống, được hơn người, lấy sự giả mù, sự câm sự  điếc làm gậy dò đường.

Những rường mối gia đình, xã hội, bỗng bở nát như bị mối xông. Con tố cha, vợ đổ oan cho chồng, bội phản ân nhân, đó là cách tồn tại khốn khổ của những người nô lệ không có nơi nào để đi, không có gì để bấu víu, thôi đành vô cùng tự mãn về cách hành xử của mình.
Bao nhiêu xác chết để lại.
Bao nhiêu đớn đau què quặt và rạn vỡ linh hồn.

Lúc đó tôi chỉ là đứa trẻ trong bụng mẹ, lẽ ra chẳng cần phải chào đời. Ở trong bụng mẹ rồi tìm đường trở về nơi mình đã từ cát bụi mà đi, có thể vui hơn. Đương nhiên tôi phải là một nàng tiên hoạc phù thủy, nếu thực sự có tiên và phù thủy.

Thế nhưng tôi đã ra đời và tôi phải biết nhiều điều. Rồi tôi nghĩ cuộc đời người dân nước tôi cứ bị đẩy đi đẩy lại trong cổ họng một con rắn dài thượt cứ bò loanh quanh rồi khoanh mấy vòng.
Cái lầm lạc, nỗi đau, oan khuất không được phân định, không được sòng phẳng lại, cứ lẩn khuất và ám ảnh người sống, dù người sống có thể chẳng biết đó là gì. Nhưng cơ chế độc tài cũng như con rắn cố rướn cổ nuốt chửng con ếch.
Con ếch to nghẽn họng con rắn.
Rắn mạnh ếch yếu, nhưng con rắn sẽ chết nếu ếch không trôi qua họng.

Con ếch là món nợ công bằng.

Cần phải có người trả món nợ ấy thay những người luôn quỵt nợ nhân gian.
Trả thì chẳng bao giờ trả được vì người chết thì đã chết rồi và người biến dạng thì đã biến dạng rồi và còn gieo lại sự biến tiếp. Nhưng con người cần được an ủi.
Vì chỉ khi được sòng phẳng về tinh thần và được an ủi về sự minh bạch, con người mới có thể bước tiếp. Nói đúng hơn, người ta sẽ lại học cách sống mà không phải vờ câm điếc mù lòa, không phải đấu tố và vu oan cho kẻ khác và không phải phản trắc.
Nhìn chung là không cần phải lạc mất linh hồn.
Đừng quỵt nợ, vì nếu quỵt nợ, bi kịch chắc chắn quay lại.
Nhưng xem ra toàn những người muốn quỵt nợ.
Nhiều tác phẩm không được phép xuất bản ở Việt Nam chỉ vì viết về những điều cấm kỵ như Cải Cách Ruộng Đất hoặc nhiều điều dính dáng đến nợ nần khác. Bi kịch cứ mãi tiếp tục.
Con ếch vẫn nằm ở họng con rắn.
Con ếch không chết nhưng cũng chẳng sống...

Không ai trả, thì thói thường là những người viết phải trả. Tôi đành viết về một thế giới của những người đẹp thắt cổ chết, về Đứa Con Xanh, Đứa Con Vàng Nghệ được sinh ra bất thần trong những cuộc ếch nghẽn trong họng rắn, về ánh trăng lạnh buốt soi trên vô vàn tử thi của chiến địa nước tôi.

Tôi viết dưới ngọn lửa của những thế giới khác nhau, trong đó loài người thì bị đầy đọa, bị gọi là quỷ và vì thế rất khó để tìm tên để đặt cho cái đám không gọi là quỷ...


                                                               Võ Thị Hảo





























Tranh Võ Thị Hảo





































































































































































































































Tham khảo thêm về tác giả Võ Thị Hảo
















Võ Thị Hảo:
Dân khí suy đồi và trách nhiệm của người Việt nam
http://boxitvn.blogspot.co.uk/2013/08/dan-khi-suy-oi-va-trach-nhiem-cua-nguoi.html














Võ Thị Hảo:
"Trảm", ai "trảm"
http://www.x-cafevn.org/node/4218














Võ Thị Hảo:
Môn Văn bị thất sủng thì phi nhân tính lên ngôi
http://www.baomoi.com/Mon-Van-bi-that-sung-thi-phi-nhan-tinh-len-ngoi/59/10462076.epi













Võ Thị Hảo:
Hiến pháp và quan tài
http://doithoaionline2.blogspot.com/2013/04/nha-van-vo-thi-hao-hien-phap-va-quan-tai.html










Võ Thị Hảo:
Quốc hội không thể mũ ni che tai được mãi
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/2012/11/121110_vn_congress_take_action.shtml









Võ Thị Hảo, Dương Tường, Lê Đạt














Lê Minh Khuê, Võ Thị Hảo,  ..........














Võ Thị Hảo và hai con gái Uyên Ly & Hạnh Ly



























MDTG là một webblog "mở" để mỗi ngày một hoàn thiện, cập nhật sáng tác mới cho từng trang và chỉ có thể hoàn hảo nhờ sự cộng tác của tất cả các tác giả và độc giả.

  MDTG xin chân thành cảm ơn sự ủng hộ tinh thần của các văn hữu đã gởi tặng hình ảnh và tư liệu đến webblog từ nhiều năm qua.